Về sự thanh nhã

2009-17-scan00031

VỀ SỰ THANH NHÃ (PAULO COELHO)

Đôi khi, tôi thấy mình đang ngồi hay đứng với đôi vai còng xuống. Bất cứ khi nào điều đó xảy ra, tôi chắc rằng phải có một cái gì không ổn. Ngay khoảnh khắc ấy, thậm chí trước khi cố gắng tìm cho ra lý do tại sao tôi cảm thấy không thoải mái, tôi thử thay đổi tư thái của tôi, để làm cho nó thanh nhã hơn. Khi tôi kéo người tôi thẳng thóm trở lại, tôi nhận ra rằng cử chỉ đơn giản này giúp tôi cảm thấy tự tin hơn trong công việc tôi đang làm.

Vẻ thanh nhã thường bị nhầm lẫn với dáng điệu bên ngoài và thời trang. Đó là một sự sai lầm nghiêm trọng. Con người cần thanh nhã trong mọi hành động và tư thái của mình, bởi vì chữ thanh nhã đồng nghĩa với thẩm mỹ, vẻ duyên dáng, sự quân bình và hài hoà.

Trước khi tiến hành những bước quan trọng nhất trong cuộc sống, chúng ta phải điềm tĩnh và thanh nhã. Tất nhiên chúng ta không để bị ám ảnh, lo lắng mọi lúc về việc chúng ta nên cử động đôi tay thế nào, ngồi thế nào, cười thế nào, nhìn chung quanh thế nào; nhưng cần biết rằng cơ thể chúng ta cũng nói một thứ ngôn ngữ của nó, và người khác — ngay cả khi chỉ vô tình — cũng hiểu được chúng ta đang nói điều gì đàng sau những ngôn từ của chúng ta.

Sự điềm tĩnh đến từ trái tim. Mặc dù thường bị day dứt bởi những ý nghĩ bất an, trái tim biết rằng, nhờ tư thái đúng đắn của cơ thể, nó có thể lấy lại sự quân bình của nó. Sự thanh nhã của cơ thể mà tôi đang nói đến thì xuất phát từ bên trong cơ thể chứ không từ bề mặt hời hợt bên ngoài; với sự thanh nhã đó, chúng ta vinh danh cái cung cách chúng ta đặt hai bàn chân trên mặt đất. Đó là lý do tại sao, bất cứ khi nào bạn cảm thấy không thoải mái trong tư thái đúng đắn, bạn đừng nên nghĩ rằng nó sai hoặc giả tạo. Thật vậy, sự thanh nhã không phải dễ dàng đạt được. Những bước chân thanh nhã làm cho con đường cảm thấy vinh dự bởi phẩm cách của kẻ hành hương.

Và cũng xin đừng lầm lẫn sự thanh nhã với vẻ ngạo mạn hoặc rởm đời. Thanh nhã là tư thái đúng đắn để làm cho mọi cử chỉ của chúng ta trở nên hoàn hảo, để làm cho những bước chân chúng ta trở nên vững chãi, và để bày tỏ sự tôn trọng thích đáng đến những người đồng hành nam nữ của chúng ta.

Con người đạt đến sự thanh nhã khi đã loại bỏ tất cả những điều giả tạo và phát hiện ra sự đơn giản và cô đọng. Tư thái càng đơn giản và điềm đạm bao nhiêu thì càng đẹp bấy nhiêu.

Tuyết đẹp vì nó chỉ có một màu; biển đẹp vì dường như nó có một bề mặt phẳng lặng. Nhưng cả biển và tuyết đều sâu lắng, và chúng biết được phẩm giá của chúng.

Hãy bước đi hân hoan với bàn chân vững chãi, không sợ vấp ngã. Mỗi bước chân của bạn đều được hoà nhịp bởi những người đồng hành, những người sẽ giúp bạn khi cần. Nhưng đừng quên rằng đối phương của bạn cũng đang nhìn bạn nữa, và anh ta biết được sự khác biệt giữa một bàn tay vững chãi và một bàn tay run rẩy. Do đó, nếu bạn cảm thấy căng thẳng, hãy hít thở sâu và tin tưởng rằng bạn cảm thấy bình tĩnh, và nhờ một trong những phép lạ không thể giải thích được ấy, tâm hồn bạn sẽ tràn trề sự thanh thản.

Khi bạn quyết định một việc gì, và chuyển nó thành hành động, hãy cố gắng xem lại trong óc từng giai đoạn đưa bạn đến bước đi đó, nhưng đừng suy nghĩ với sự căng thẳng, bởi vì bạn không thể nắm được tất cả những nguyên tắc trong đầu của bạn. Với tinh thần thoải mái, trong khi bạn kiểm lại từng bước, bạn sẽ thấy rõ những giây phút nào là khó khăn nhất, và làm thế nào để khắc phục chúng. Điều này sẽ được phản ảnh qua cơ thể bạn, vì vậy hãy lưu ý!

Cũng tương tự như thuật bắn cung, nhiều nhà bắn cung than phiền rằng, mặc dù thực tập nhiều năm, họ vẫn cảm thấy trái tim của họ hồi hộp, đôi tay của họ run rẩy, mục tiêu của họ dao động. Thuật bắn cung làm cho những sơ suất của chúng ta trở nên hiển nhiên hơn.

Vào những ngày bạn cảm thấy mất đi niềm yêu đời, mục tiêu của bạn sẽ trở nên nhá nhem, nhập nhằng. Bạn sẽ nhận thấy rằng bạn không đủ sức để kéo cái cung, bạn không thể làm cho cái cung cong đúng mức. Và rồi, vào buổi sáng đó, khi bạn thấy rằng bạn không nhắm trúng mục tiêu của bạn, hãy cố gắng khám phá cái nguyên nhân của sự thiếu chính xác ấy. Điều này sẽ buộc bạn đối đầu với cái vấn đề đang gây phiền hà cho bạn, vốn đã ẩn khuất cho đến lúc bấy giờ.

Bạn đã khám phá ra vấn đề ấy là do cơ thể của bạn cảm thấy già nua hơn và ít thanh nhã hơn. Hãy thay đổi tư thái của bạn, hãy để cho tâm trí thanh thản, hãy thư giãn cột sống, hãy đối diện với thế giới với lồng ngực mở. Khi bạn nghĩ đến cơ thể của bạn, bạn cũng đang nghĩ đến tâm hồn của bạn, và điều này hỗ trợ cho điều kia.

PAULO COELHO

(Bản dịch của Hoàng Ngọc Trâm)

Nguồn: tienve.org

(Theo FB Do Huu Chi)

Đăng tải tại Cuộc Sống | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thúy Kiều vs Kim Trọng

18921929_1808725696109119_9119278097777015582_n

Hôm nay dì đọc báo thấy có bài viết:”Người văn minh không chia tay bằng tin nhắn”. Quả thật vậy, chia tay bằng tin nhắn rất bất lịch sự, không tôn trọng những người mình đã từng yêu thương. Thế nên, tối nay dì sẽ hướng dẫn các cháu cách viết EMAIL CHIA TAY để kết thúc một cuộc tình êm đẹp.

Email chia tay có thể viết bằng tiếng Việt hoặc tiếng Anh nhưng dì khuyên là nên viết bằng tiếng Anh để chia tay một cách chuyên nghiệp nhất.
***Email dùng để gửi thư chia tay phải là email nghiêm túc, bao gồm họ tên, cơ quan, thông tin cần thiết, ví dụ: kieuvt@gmail.com/ thuykieuvuong@gmail.com. Không dùng email trẻ con như kieucute_luv_trongbabe@gmail.com

  1. Tiêu đề email: VD “BREAK UP ANOUNCEMENT/DECLARATION”. Không nên để cảm xúc tức giận, đau đớn nhất thời chi phối mà đặt tiêu đề đầy hằn học như “FUCK YOU BITCH/ASSHOLE”. Dù các cháu có bị lừa lọc, dối trá, chiếm đoạt, hãy nhớ lời dì, chia tay là hết, chia tay sao cho văn minh nhất.
  2. Lời chào: Thường là “Dear <Mr/Ms (Mrs nếu các cháu yêu người có chồng) cả họ cảtên người yêu >”. Chia tay là hết, không xưng hô nhăng nhít vk, ck, biệt danh, lời lẽ sao cho đanh thép, nghiêm túc nhất có thể, biểu lộ mạnh mẽ sự đoạn tuyệt dứt khoát.
  3. Thông báo chia tay: I “am” regret to announce that… (Tiếc nuối hay ko tiếc nuối cũng phải thêm từ regret để thể hiện sự trân trọng với quãng thời gian dù ngắn dù dài các cháu đã dành cho mối quan hệ này, đó là sự trân trọng chính bản thân mình)
  4. Lý do chia tay: Khúc này các cháu tự điền, dì gợi ý 1 số lí do
    – Chúng ta không hợp nhau: We are not meant to be (dành cho các trường hợp chê người yêu nghèo, người yêu trẻ trâu, người yêu ko tâm lý, đã tìm thấy người tốt hơn)
    – Chúng ta ko có thời gian cho nhau: We have not spent enough time on each other/You and I both feel lack of attention…
    – Nhà tôi có chuyện, tôi đang phát rồ lên đây còn cô thì suốt ngày quấy quả tôi (We do not share feelings. I have been through so many troubles that cause me stress)
  5. Thông báo lại lần nữa là chia tay, cảm ơn vì những kỉ niệm (VD như trong hình)
  6. Tiến cử người mới cho ex đỡ cô quạnh (trong trường hợp các cháu cảm thấy mình hơi phũ phàng)
  7. Cảm ơn và chúc hạnh phúc, thành công.

Theo sát 7 bước này các cháu sẽ có lá thư chia tay hoàn hảo đến mức người yêu đọc và phải khẽ mỉm cười gật chiếc đầu thán phục. Hai người vẫn có thể làm bạn và giúp đỡ nhau sau này.

Dì xin gửi minh họa email chia tay kinh điển của Thúy Kiều gửi tới Kim trọng cho các cháu tham khảo.

CHÚ Ý: Nên sai 1 vài lỗi ngữ pháp để Ex tưởng tượng ra cảnh các cháu vừa khóc lóc vừa bứt rứt đến mức ko còn lý trí để tuân thủ ngữ pháp, hoặc có thể thêm:”Trong lúc chia tay bối rối có điều gì sơ suất gia đình xin được lượng thứ”. Thấy các cháu đau đớn vật vã như vậy ex sẽ rủ lòng thương trả lại tiền và quà các cháu đã tặng hoặc không gây khó dễ hay đến phá đám lúc các cháu kết hôn với người mới.

***

Gửi các cháu email hồi đáp của Kim Trọng mang tiêu đề:”REPLY 1814″ – 응답하라 1814, trong đó, Trọng bày tỏ sự cảm kích đối với tấm lòng của Kiều và set up lịch hẹn phỏng vấn Thúy Vân cho vị trí thê tử.

 

Theo FB Madam Nulo

Đăng tải tại Cười | %(count) bình luận

khi không làm việc thì bạn thích làm gì?

Công việc cho ta nhiều thứ. Cảm giác thuộc về. Cảm giác có ích. Đồng nghiệp hợp tính như đồng đội. Nhưng công việc cũng có mặt trái, nhất là khi công việc diễn ra không như ý muốn. Ví dụ, bạn đã cố gắng hết sức rồi nhưng dự án vẫn không hoàn thành kịp tiến độ. Ví dụ, bạn không tài nào đạt được chất lượng công việc như mọi khi bạn vẫn làm. Hoặc là, bạn bị đồng nghiệp sửa lưng trước tất cả mọi người. Và bỗng dưng, ta cảm thấy toàn bộ cuộc đời như tan vỡ.

Cảm giác này quen chứ? Chúng ta càng dồn tâm sức vào công việc, chúng ta càng bó hẹp cuộc sống của chính mình và sẽ xuống tinh thần nhanh hơn khi công việc gặp nhiều trắc trở. Nhất là trong những tháng hè nóng nực này, khi ta dành phần lớn thời gian trốn trong văn phòng đóng kín để tránh nắng, hay sắp tới đây là tránh những cơn mưa ầm ỹ đầu mùa. Những cảm xúc thất vọng quẩn quanh vì công việc càng dễ nặng nề hơn.

Một người sếp, cũng là một người bạn lớn của tôi từng nói, có một câu ông luôn hỏi trong những cuộc phỏng vấn, đó là, bạn làm gì sau giờ làm việc? Một số người sẽ chưng hửng, ý ông là sao? Tôi có nên giả vờ rằng tôi chỉ biết sống chết vì công việc không đây hả sếp tương lai? Không phải, ông nói, kể tôi nghe về niềm đam mê, nguồn cảm hứng của bạn, cho dù nó có liên quan đến công việc hay không.

Ông thừa nhận, ông đã từng không muốn tuyển những người đang làm một công việc phụ hay đang có dự án cá nhân, bởi ông sợ những hoạt động ngoại khoá này sẽ chia trí họ khỏi công việc chính. Nhưng hoá ra là ngược lại. Đồng đội của ông có cuộc sống bên ngoài phong phú bao nhiêu, càng tốt hơn cho ông bấy nhiêu. Việc người ta có thể tìm thấy cảm giác thuộc về, cảm giác có ích và bạn bè hợp ý ở một nguồn khác hơn là công việc mang đến hai lợi ích.

Một là, ông bảo, nó cho phép người ta nhìn những gì xảy ra trong công việc sáng suốt hơn. Bỗng nhiên ta cảm thấy những thứ vốn có tác động to lớn lên mình trở nên chẳng còn quan trọng nữa. Thứ hai, khám phá những lĩnh vực khác giúp bạn sáng tạo hơn khi giải quyết các vấn đề gặp phải trong công việc. (Thành thật mà nói, công việc có khác gì một chuỗi dài những câu đố cần lời giải đâu?) Tưởng tượng nhé, ở công ty, mọi người tiếp cận vấn đề từ những vốn kiến thức và kinh nghiệm na ná nhau. Thế nhưng bạn, nhờ đi học thư pháp ngoài giờ hay chăm chỉ làm vườn những khi rảnh rỗi đã chỉ ra một góc nhìn khác hẳn, từ đó tách biệt khỏi đám đông.

Tôi thích tinh thần này – và hy vọng bạn cũng thế. Nó cho ta nhận ra cuộc sống này rộng lớn hơn là một công việc, và còn giúp việc làm việc vui hơn.

Vậy…khi không làm việc thì bạn thích làm gì?

(theo bebright.vn)

Đăng tải tại Cuộc Sống | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nếu không đủ thời gian

Umeshi.vn

Ngày xưa, mình đi làm từ 9h sáng tới 8h tối. Vào những đợt làm sự kiện hoặc đi quay thì thức đêm là chuyện bình thường. Cuối tuần rảnh rang một chút thì chỉ dành để ngủ bù, dọn nhà hoặc tụ tập nhậu nhẹt với công ty. Cuộc sống lúc nào cũng xoay vòng như vậy không có điểm dừng. Mẹ mình ngày nào cũng than thở, khó chịu vì việc mình không quan tâm đến gia đình. Càng như vậy mình lại càng mệt mỏi, càng không muốn về nhà.

Được một thời gian như thế thì mình nghỉ. Rồi gặp anh. Đó là lần đầu tiên mình được nhàn tản đi bộ trong một cánh rừng, lần đầu tiên được ăn một nồi cơm nấu kỹ lưỡng, được thấy anh nhồi bột, ủ bột, nướng thành bánh mì thơm lừng. Lần đầu tiên thấy ngưỡng mộ một người không cần kiếm nhiều tiền, mà vẫn sống hạnh phúc và an nhàn.

Hồi đầu anh hay mắng mình tội nấu ăn vội vã. Tức là mình chỉ cắm nồi cơm điện, rồi xào nấu đơn giản trong khoảng 15-20’ phải xong bữa. Anh bảo nấu hời hợt như thế làm sao ngon được. Mình vẫn cãi là vì mình không có thời gian. Thế là chàng trai đó thở dài, bảo, nếu không có thời gian thì hãy sống đơn giản hơn.

Chọn một công việc đơn giản, phù hợp với lối sống của mình. Ăn một bữa cơm đơn giản, chỉ có cơm lứt nấu từ đêm hôm trước, với muối mè và chút rau luộc. Tập vài động tác thể dục đơn giản, thay vì tới phòng tập gym. Ngủ một giấc đơn giản, thay vì lo lắng những chuyện không-có-cách-nào-thay-đổi.

Giống như mình có một căn phòng rất nhỏ. Đồ đạc chỉ có thể bày biện vô cùng hạn chế. Nếu coi đó là khổ thì sẽ thấy khổ. Nếu coi việc đó bình thường thì sẽ là cơ hội tốt để: cân nhắc kỹ lưỡng trước khi mua về, sắp xếp đồ đạc ngăn nắp gọn gàng và thêm trân trọng từng món đồ đã được-chọn để giữ lại nơi này.

Mỗi người đều có trong mình những suy nghĩ, quan điểm, cách ăn, lối sống riêng. Cho đến cùng, tất cả những việc mình làm đều nhằm gây dựng và củng cố cho điều mình tin là đúng. Nên, nếu mình không hạnh phúc với cuộc sống hiện tại, có thể mình đang lỡ ôm thêm cả những niềm tin của người khác rồi. Những thứ kiểu như kiếm bao nhiêu tiền là đủ, ăn sao cho đủ chất, sống sao mới là vui, yêu thế nào mới là đích thực.

Trong khi, những việc đó, nếu không là mình, thì mong ai hiểu được bây giờ?

Đăng tải tại Cuộc Sống, Thực dưỡng | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chúng ta phải luôn mang đai trắng

tumblr_or0yboRd351qzcciuo1_500

Trước khi qua đời, vị tổ sư môn Nhu Đạo Kano Jigoro gọi các võ sinh của ông đến. Trong khi họ nóng lòng muốn nghe lời trăn trối cuối cùng của thầy mình, ông nói: “Khi tẩm liệm để chôn tôi, hãy mặc cho tôi bộ đồ võ, nhưng đừng thắt cho tôi đai đen. Hãy tẩm liệm tôi trong bộ đồ võ với cái đai trắng”. Trong môn võ Judo, đai đen là biểu tượng người học lâu, có kinh nghiệm võ thuật thâm hậu. Còn đai trắng là biểu tượng của một người mới bắt đầu học, một người còn phải học rất nhiều. Là tổ sư của môn võ Judo, nhưng trước khi chết, Kano dặn tẩm liệm ông với bộ đồ võ mang đai trắng. Thật là một bài học khiêm nhường bày tỏ một tấm lòng muốn học hỏi của một vị thầy. Mỗi người, dù ở trình độ thuộc lĩnh vực nào, chúng ta cũng là người học trò suốt đời. Dù là giáo sư, sinh viên, học sinh, cha mẹ hay con cái, người lãnh đạo… trong mọi vai trò, chúng ta phải luôn luôn mang đai trắng.

Chú thích: Kano Jigoro (1860 – 1938) là một nhà giáo dục thể thao người Nhật Bản đồng thời là người sáng lập ra môn võ Judo (Nhu Đạo) nổi tiếng trên toàn thế giới. Cả cuộc đời của Kano Jigoro là một bài học khích lệ và động viên cho nhiều người. Khi còn sống, võ sư Kano không ngừng học hỏi những kỹ thuật để cải tiến bộ môn võ thuật này.

📖

(theo CuongDC)

Đăng tải tại Cuộc Sống | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Hàng xóm

Nhà bên phải nhà tôi có 1 anh thích nuôi gà (đá).

Nhà bên trái nhà tôi có 1 anh thích nuôi chim (chim kiểng).

Năm giờ sáng, anh bên phải mang con gà trong nhà anh ra đặt trước cổng nhà tôi, rồi thả con gà ra cho nó đi dạo vài vòng, vuốt ve nó vài cái rồi ngậm cả mồm nước phun phèo phèo vào cái mặt con gà, cười hỉ hả. Con gà bị phun nước vừa chạy vừa hét toáng lên… ò ó o… vừa to vừa rõ.

Năm phút sau, anh bên trái lôi con chim đen ra khỏi nhà, treo chim về bên phải (nghĩa là lại trước cửa nhà tôi) rồi lôi bịch cào cào mớm cho chim ăn, đổ nước cho chim uống và tự hào khoe với anh chơi gà. “Đấy thấy không, chim tôi ăn giỏi chưa này mà lại không bị tăng cân béo phì gì đâu nhá!” Ahihi..

Lo cho chim gà đâu đấy xong xuôi, trong lúc chờ trời sáng, 2 anh bèn ngồi lại trên bậc thềm nhà tôi kể với nhau chuyện đời anh, đời chim và đời con gà gáy.

Chiều qua, sau một cuộc chiến khốc liệt, vợ anh bên phải tiễn chú gà gáy vào nồi nước sôi. Ông trời hôm qua xem đá gà, nên sáng nay khóc lóc tầm tã. Chim anh bên trái cũng buồn, không được phơi nắng sớm, không được kể chuyện đời.

Hôm nay, tôi dậy trễ.

Nhưng ngay khi vừa viết đến những dòng này, tôi lại nghe tiếng ò ó o … vừa to vừa rõ…

Ngày vui ngắn chẳng tày gang, thiệt là!

Ảnh minh họa là món gà bó xôi, mình đang thèm nên mình post chơi vậy thoai…

29082014_gaboxoi_brief

Đăng tải tại Cuộc Sống | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

hãy yêu một cô gái thích nấu ăn

20170604_143824.jpg

Vừa đọc được bài viết nói rằng “hãy yêu một cô gái thích nấu ăn” vì mặc dù cô có thể sexy với chiếc váy ngắn nhưng thi thoảng được bắt gặp khi đang tập trung đọc một cuốn sách dạy nấu ăn hoặc hí húi nướng bánh, cô sẽ có một vẻ đẹp khác, không lẫn vào đâu được.

Vậy nên mình lôi cuốn sách dạy nấu ăn được tặng cách đây ít lâu ra đọc… hầu mong khơi gợi cái vẻ không lẫn vào đâu ấy ra.

Và rồi mình phát hiện ra rằng… trời ơi, ai bày dại không hà, nhìn sách dạy nấu ăn đói muốn chết!

 

Đăng tải tại Viết | Bạn nghĩ gì về bài viết này?