Nếu chúng ta quá quả quyết vào những gì chúng ta biết, chúng ta tin, nhiều khi đó chính là tự hại mình

 

Có một thí nghiệm thế này: đem 5 con ong và 5 con ruồi nhốt chung trong một chai thủy tinh, sau đó đặt ngang cái chai, hướng cho đáy chai quay về cửa sổ. Chuyện gì sẽ xảy ra?

Năm con ong không ngừng hướng về phía đáy chai để tìm lối thoát, cứ thế cho đến khi kiệt sức hoặc đói mà chết; còn những con ruồi thì chỉ một lúc sau đã có thể xuyên qua đoạn cổ chai mà thoát thân. Lý giải ở đây chính là, ong vì thích ánh sáng và kiên định nghĩ rằng lối thoát là nơi có ánh sáng, nên tự đẩy mình vào chỗ chết. Ruồi thì chả để ý gì đến ánh sáng, chúng chỉ nghĩ cách nào để thoát thân nên bay tứ tung, kết quả là sau bao nhiêu lần nhầm hướng cũng đến lúc tìm được lối ra. Thí nghiệm này chỉ để nói lên một thông điệp:

Nếu chúng ta quá quả quyết vào những gì chúng ta biết, chúng ta tin, nhiều khi đó chính là tự hại mình

Thực ra điều này có thể gây lúng túng cho một số người. Kiên định cũng là tốt, mà uyển chuyển cũng là tốt? Làm người có nguyên tắc là tốt, nhưng biết thay đổi để thích nghi cũng là tốt? Rốt cuộc chúng ta phải làm sao mới đúng? Tin vào bản thân là tốt, mà không tin vào bản thân cũng là tốt, ủa vậy rốt cuộc là thế nào? Câu trả lời chính là:

Cân bằng mới là tốt! Liều lượng chính là thứ quan trọng! Ở đời, nói cho vui thì là: tuyệt đối không có gì là tuyệt đối!

Nếu bạn phải sợ một trong hai loại người: người hiểu biết mà quá kiên định, và người kém hiểu biết nhưng sẵn sàng thích nghi, thì bạn nên sợ hạng người thuộc vế đầu tiên. Bởi vì người quá kiên định thường khó lòng đối thoại. Họ có định kiến quá mạnh về mọi thứ, dán nhãn lên mọi loại người. Bạn sẽ cảm thấy khó chịu vì có thể họ quá kiêu hãnh để chấp nhận một ý kiến khác mình, hoặc có thể vì họ tùy tiện phán xét và xếp bạn vào một nhóm loại nào đó, quá nặng nề định kiến hoặc quá hời hợt về cảm quan. Họ có thể rời bỏ thứ gì đó rất nhanh vì đã dán nhãn “rác”, và cũng bâu vào một suy nghĩ nào đó rất chặt, vì tin nó là “đúng”.

Cả tin vào người khác đã đáng sợ, nhưng ít ai nghĩ rằng mình cũng có thể bị lừa bởi chính bản thân mình.

Chính vì thế một khi bạn đã là người quá cả quyết vào bản thân, người khác sẽ không còn muốn mở ra cho bạn thấy những cánh cửa khác nữa. Họ sẽ im lặng, hoặc rời đi một mình. Giống như nếu hình dung thí nghiệm ở trên là một bộ phim, chúng ta sẽ thấy một lũ ong ầm ầm cả quyết lao về đáy chai, không một con ong nào có thể nghe thấy tiếng gọi của những chú ruồi. Ngay cả khi tất cả ruồi đã thoát ra khỏi miệng chai, hẳn là đàn ong cũng không thèm bận tâm.

Thực ra, bao nhiêu niềm tin đặt vào đâu là một bài toán rất khó của mỗi người. Ngày hôm nay ta có thể rất tin vào điều này để rồi ngay ngày mai tại một khúc quanh của cuộc đời mọi thứ bỗng ngã đổ rất đau lòng. Điều duy nhất ta có thể bám víu chính là sự tương đối và mưu cầu cân bằng giữa mọi thứ. Quá nghi ngờ cũng không tốt nhưng hãy luôn để mở cho mình những khả năng khác. Đừng bao giờ để bản thân bị mắc kẹt trong những câu chuyện của người khác và cả trong những cả quyết của bản thân mình.

KHÁNH LINH, TRI THỨC TRẺ

Advertisements
Đăng tải tại Cuộc Sống | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chuyện đời của lá

Falling-Leaves-dreamstime_11646793-2

Búp trên cành, những búp lá xinh xinh

Ngày mới đến chợt mở bừng con mắt

Vui như thể mọi hân hoan náo nức

Cứ ùa về, cứ đến, tự nhiên thôi.

 

Lá gọi xuân sang cho mướt nụ non chồi

Lá đón hạ về trong bời bời xanh thắm

Lá đằm mình vào miên man sắc nắng

Để thu vàng, có lá, đẹp như mơ.

 

Chẳng giận hờn ai, lá sống vô tư

Vui vẻ đón cơn mưa chiều tầm tã

Hát hết mình cùng những cơn gió cả

Dẫu sau rồi, lá cũng ướt, cũng đau.

 

Chỉ cho thôi, lá chẳng nhận gì đâu

Khi xa cành, lá hoe hoe con mắt

Vừa hát vừa rơi, lá tụ về với đất

Tĩnh tại hoà mình vào cõi hư vô.

 

(Minh Huyền | Đại Kỷ Nguyên)

Đăng tải tại Thơ thẩn | Thẻ , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Gánh Nghiệp

tumblr_ow7qvu1zCV1qzcciuo1_500

Trong mỗi gia đình thường có một đứa con… cá biệt. Dân gian còn gọi là “cừu đen”. Bao nhiêu thứ xui xẻo xấu xa đều dồn hết vào đứa con này. Hầu hết các gia đình coi “cừu đen” là của nợ, mà ông Trời bắt mọi người trong nhà phải chịu đựng…

Có thể “cừu đen” đang phải trả nghiệp cho tiền kiếp của mình! Nhưng cũng có thể, “cừu đen” đang gánh nghiệp cho cả gia đình dòng họ ở chính kiếp này! Và trong khi bị tất cả coi là của nợ, thì có thể, “cừu đen” đang gánh nghiệpthay cho mọi người!

Tôi không mê tín, nhưng tôi tin vào định luật bảo toàn trong vũ trụ. Có được thì có mất. Bạn nhận khó khăn về mình thì ai đó sẽ có sự thuận lợi. Bạn gặp xui xẻo cũng có nghĩa là bạn đã dành lại sự may mắn cho người khác.

Bà ngoại của các con tôi, ốm liệt giường 10 năm, trước khi ra đi. Bà bị bệnh mất trí nhớ alzheimer. 5 năm cuối, bà đã không còn nhận ra con cháu của mình. Nhiều người thương bà, nhưng cũng ái ngại cho cảnh con cháu bà phải chăm sóc người bệnh trong nhiều năm.

Nhưng tôi không nghĩ thế. Trong suốt 10 năm bà nằm trên giường bệnh, con cháu chúng tôi đã gặp rất nhiều thuận lợi, từ chuyện học hành của trẻ con tới công ăn việc làm của người lớn… Có thể vì bà đã giành hết mọi xui xẻo của gia đình vào mình. Người ta nói, bệnh alzheimer khéo chăm cũng chỉ kéo dài được 5 năm, nhưng tôi nghĩ, bà đã cố chịu đựng 10 năm để gánh nghiệp cho con cái… Những chuyện tâm linh như thế chỉ có thể cảm nhận, mà rất khó diễn tả bằng lời.

Điều tôi muốn chia sẻ là, trong gia đình hay dòng họ, nếu có những cừu đen, cho dù xấu tính xấu nết hay điên điên khùng khùng, thì cũng đừng bao giờ quay lưng với họ, vì biết đâu họ đang gánh nghiệp cho chính chúng ta.

(Theo HOANG MINH CHAU)

Đăng tải tại Cuộc Sống | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Quý Ông Sài Gòn – Nhiếp Ảnh Gia Lê Đông.

Ta đi để cho vơi đói khát
Cái không cùng không ở uống ăn
Bữa thịnh soạn chân trời vẫy gọi
Có cầu vồng và nỗi băn khoăn

(Lê Đông)

Đăng tải tại Cuộc Sống | %(count) bình luận

Trính tã

Thời còn làm báo nhiều năm trước, tôi đã từ chối một bài viết mà không đọc, vì tác giả bài đó kết thúc mấy dòng thư gửi đến tòa soạn bằng lời chào trân thành. Chính tả nhìn chung là phép cư xử với ngôn ngữ, không hơn không kém, và dĩ nhiên có thể thay đổi như mọi tập quán. Mấy chục năm trước người Việt ngồi chỗ nào cũng bắt chấy, ngoáy ráy tai, cậy gỉ mũi tưng bừng, ai không làm thế là thiếu hòa mình với tập thể, hẳn là còn rơi rớt ý thức hệ gì đó phản động lắm. Bây giờ, những hành vi chẳng chết ai đó chỉ còn sót lại ở những người mà ta không biết nên e ngại hay ái ngại cho sự nguyên thủy của họ. Chân thành hiện vẫn là đồng thuận của đa số người dùng tiếng Việt, song không có gì đảm bảo rằng trân thành sẽ không thắng thế. Trúng ta sẽ phải trâm trước tro những kẻ trung thủy với trữ nghĩa thuở nào.

Thực ra tôi rất biết ơn các lỗi chính tả. Của người khác, tất nhiên. Chúng là những chỉ dẫn đáng tin cậy. Hãy cho tôi biết bạn mắc những lỗi chính tả nào, tôi sẽ biết bạn là ai. Nếu thỉnh thoảng bạn đi bước nửa thay vì bước nữa, bạn ngã đầu thay vì ngả đầu, đã thương ai đó thay vì đả thương chính người ấy, ngã ngủ thay vì ngã ngũ, bạn viết thư ngõ thay vì thư ngỏ… và nếu vì những mưu mô trước quỷ nào đó thay vì mưu mô chước quỷ mà bạn biệt vô âm tính thay vì biệt vô âm tín, tôi thậm chí thấy thích thú. Một ngôn ngữ cho người ta quyền lựa chọn giữa trăn trối, trăng trối, chăn chối, chăng chối, trăn chối, chăn trối, chăng trối và trăng chối, chưa kể giăng giối, là một ngôn ngữ chịu chơi. Một ngôn ngữ cho người ta cơ hội nhầm giữa xe đổ và xe đỗ, giữa vợ lẻ và vợ lẽ, giữa ăn phải bã và ăn phải bả, giữa ăn vãi và ăn vải, giữa chong đèn, trong đèn và trông đèn, giữa vỡ kịch và vở kịch, giữa một con sâu làm giầu nồi canh và một con sâu làm rầu nồi canh… là một ngôn ngữ hào phóng. Nhưng ngày nào cũng gặp những covfefe của Việt Nam, những nổi lòng, những đau khỗ không sức nào chịu nỗi trong xả hội, những nổ lực và viển tượng, những lể hội, những khung cửa mỡ, những nhờ vã và đổi chát, những thắt mắt và bàn cải, những tham nhủng, lổi lầm, những bát phỡ ở nước Mỷ, chưa kể những nóng nòng chờ hỗ trợ và cây lêu ngày Tết, thì khó mà không phát điên.

Sai chính tả cũng như vi phạm luật giao thông, không ai có thể bảo mình không bao giờ mắc. Có những vi phạm khó tránh. Có những vi phạm khó thương. Và những vi phạm gây tai nạn. Có những người tham gia giao thông khiến ta mừng là không phải ra đường cùng một lúc với họ.

(Trích bài viết của Phạm Thị Hoài)

Đăng tải tại Cuộc Sống | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

45 -90-180-360 độ

45 độ làm người: Khiêm nhường khiến bạn đẹp hơn trong mắt người khác

45 độ là phải biết cúi đầu, hạ mình. Con người sống trên đời nên biết khom lưng, hạ mình một chút, nhìn thẳng vào con đường phía trước, dùng thái độ khiêm nhường mà bước từng bước vững chắc, để từng dấu chân vẫn in hằn dấu ấn của bản thân mình.

90 độ làm việc: Vuông vắn, công bằng và ngay chính như một người quân tử 

90 độ là một góc vuông, là thẳng thắn, chính trực. Cũng giống như người ta khi làm việc phải vuông vắn, công bằng, ngay chính, vô tư, quang minh lỗi lạc như một người quân tử.

180 độ xử thế: Đối đãi với người khác bằng sự chân thành

180 độ là một đường thẳng tắp. Nghĩa là trong đời người ta phải giữ được chữ “Chân”, đối xử với người khác bằng sự chân thành, ngay thẳng, không úp mở, giả dối, chạy theo lợi ích cá nhân hay hư vinh nhất thời mà làm tổn hại tới người khác.

360 độ hành sự: Làm việc tròn trịa, chu đáo, hoàn mỹ

360 độ là một hình tròn, thể hiện cách hành sự tròn trịa, hoàn mỹ. Muốn làm được điều này thì khi xử lý công việc ta phải cố gắng hoàn thành từng nhiệm vụ một cách chu đáo, tỉ mỉ, tròn trịa dù là công đoạn nhỏ. Nỗ lực điều tiết tốt các mối quan hệ, cố gắng dùng sự chân thành và tự tin của mình để giành được sự thấu hiểu và tín nhiệm của người khác, cuối cùng bạn sẽ đạt được một cảnh giới lý tưởng, hoàn mỹ nhất.

(sưu tầm)

Đăng tải tại Cuộc Sống | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trái đất có thật (và muôn loài chỉ có một quê hương này thôi), còn tiền là cái gì vậy?

T kể về một người bạn. Ông học cao, xưa rất giàu, cha mẹ để lại gần hết một dãy phố và nhiều nông trại ở một tỉnh cao nguyên. Cách mạng về, ông mất hết và đã trải qua nhiều năm đoạ đày. Nhưng ông ở lại. Như thế nào đó, ông có được một miếng đất nhỏ, trồng cây và sống nhờ vào đó. Ông dạy nông dân trồng trọt, thỉnh thoảng nói chuyện đời chuyện đạo với họ. Ông theo Phật, ngồi thiền, có được sự yên bình, minh triết, và nếu bạn hiểu chữ giác ngộ một cách bao dung chứ không quá khe khắt trong một cái khung nào đó, ông là một người đã giác ngộ.

Nhưng năm nay, ông trở nên buồn bã. Ông buồn vì tuổi già, yếu đi; và vì tuyệt vọng. Vì sao tuyệt vọng, tôi hỏi. Vì cả đời tận tuỵ, cuối đời không có gì để lại cho con. Con ông thiếu thốn hay sao? Không, hai người con của ông đầy đủ, bình yên cả, tôi hiểu lầm hết rồi. Không có gì để lại cho con không phải là không có của cải để lại cho hai người con đó, con ông nói ở đây, là thế hệ sau mình; không có gì để lại nghĩa là ông sẽ rời khỏi thế giới này lúc nó xấu hơn khi ông bước vào nó. Ông đã tu, sống thanh bạch, tận tuỵ và ân cần, nhẫn nại góp phần của mình cho một thế giới tốt đẹp hơn. Nhưng cuối đời ông thấy đã không làm được gì và không có gì để lại.

Khi đã sống đủ một số năm nào đó rồi, người ta sẽ hiểu rằng sự tốt đẹp của một xã hội được đánh giá bao nhiêu điểm, cao hay thấp một ít không quan trọng lắm, quan trọng là hướng nó đang đi tới. Ông thấy nó đi xuống mãi trong một thời gian dài không có điểm quay lại. (Một trong số bao nhiêu thứ), con người nghĩ ra tiền, rồi vướng vào cái bẫy mình giăng ra, ở mức sẵn sàng huỷ diệt trái đất vì tiền. Trái đất có thật (và muôn loài chỉ có một quê hương này thôi), còn tiền là cái gì vậy? Và ham tiền quá sức là nguyên do, hay là triệu chứng của sự lạc loài?

Đoàn Minh Phượng

Đăng tải tại Cuộc Sống | Bạn nghĩ gì về bài viết này?