Gánh Nghiệp

tumblr_ow7qvu1zCV1qzcciuo1_500

Trong mỗi gia đình thường có một đứa con… cá biệt. Dân gian còn gọi là “cừu đen”. Bao nhiêu thứ xui xẻo xấu xa đều dồn hết vào đứa con này. Hầu hết các gia đình coi “cừu đen” là của nợ, mà ông Trời bắt mọi người trong nhà phải chịu đựng…

Có thể “cừu đen” đang phải trả nghiệp cho tiền kiếp của mình! Nhưng cũng có thể, “cừu đen” đang gánh nghiệp cho cả gia đình dòng họ ở chính kiếp này! Và trong khi bị tất cả coi là của nợ, thì có thể, “cừu đen” đang gánh nghiệpthay cho mọi người!

Tôi không mê tín, nhưng tôi tin vào định luật bảo toàn trong vũ trụ. Có được thì có mất. Bạn nhận khó khăn về mình thì ai đó sẽ có sự thuận lợi. Bạn gặp xui xẻo cũng có nghĩa là bạn đã dành lại sự may mắn cho người khác.

Bà ngoại của các con tôi, ốm liệt giường 10 năm, trước khi ra đi. Bà bị bệnh mất trí nhớ alzheimer. 5 năm cuối, bà đã không còn nhận ra con cháu của mình. Nhiều người thương bà, nhưng cũng ái ngại cho cảnh con cháu bà phải chăm sóc người bệnh trong nhiều năm.

Nhưng tôi không nghĩ thế. Trong suốt 10 năm bà nằm trên giường bệnh, con cháu chúng tôi đã gặp rất nhiều thuận lợi, từ chuyện học hành của trẻ con tới công ăn việc làm của người lớn… Có thể vì bà đã giành hết mọi xui xẻo của gia đình vào mình. Người ta nói, bệnh alzheimer khéo chăm cũng chỉ kéo dài được 5 năm, nhưng tôi nghĩ, bà đã cố chịu đựng 10 năm để gánh nghiệp cho con cái… Những chuyện tâm linh như thế chỉ có thể cảm nhận, mà rất khó diễn tả bằng lời.

Điều tôi muốn chia sẻ là, trong gia đình hay dòng họ, nếu có những cừu đen, cho dù xấu tính xấu nết hay điên điên khùng khùng, thì cũng đừng bao giờ quay lưng với họ, vì biết đâu họ đang gánh nghiệp cho chính chúng ta.

(Theo HOANG MINH CHAU)

Advertisements
Đăng tải tại Cuộc Sống | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Quý Ông Sài Gòn – Nhiếp Ảnh Gia Lê Đông.

Ta đi để cho vơi đói khát
Cái không cùng không ở uống ăn
Bữa thịnh soạn chân trời vẫy gọi
Có cầu vồng và nỗi băn khoăn

(Lê Đông)

Đăng tải tại Cuộc Sống | %(count) bình luận

Trính tã

Thời còn làm báo nhiều năm trước, tôi đã từ chối một bài viết mà không đọc, vì tác giả bài đó kết thúc mấy dòng thư gửi đến tòa soạn bằng lời chào trân thành. Chính tả nhìn chung là phép cư xử với ngôn ngữ, không hơn không kém, và dĩ nhiên có thể thay đổi như mọi tập quán. Mấy chục năm trước người Việt ngồi chỗ nào cũng bắt chấy, ngoáy ráy tai, cậy gỉ mũi tưng bừng, ai không làm thế là thiếu hòa mình với tập thể, hẳn là còn rơi rớt ý thức hệ gì đó phản động lắm. Bây giờ, những hành vi chẳng chết ai đó chỉ còn sót lại ở những người mà ta không biết nên e ngại hay ái ngại cho sự nguyên thủy của họ. Chân thành hiện vẫn là đồng thuận của đa số người dùng tiếng Việt, song không có gì đảm bảo rằng trân thành sẽ không thắng thế. Trúng ta sẽ phải trâm trước tro những kẻ trung thủy với trữ nghĩa thuở nào.

Thực ra tôi rất biết ơn các lỗi chính tả. Của người khác, tất nhiên. Chúng là những chỉ dẫn đáng tin cậy. Hãy cho tôi biết bạn mắc những lỗi chính tả nào, tôi sẽ biết bạn là ai. Nếu thỉnh thoảng bạn đi bước nửa thay vì bước nữa, bạn ngã đầu thay vì ngả đầu, đã thương ai đó thay vì đả thương chính người ấy, ngã ngủ thay vì ngã ngũ, bạn viết thư ngõ thay vì thư ngỏ… và nếu vì những mưu mô trước quỷ nào đó thay vì mưu mô chước quỷ mà bạn biệt vô âm tính thay vì biệt vô âm tín, tôi thậm chí thấy thích thú. Một ngôn ngữ cho người ta quyền lựa chọn giữa trăn trối, trăng trối, chăn chối, chăng chối, trăn chối, chăn trối, chăng trối và trăng chối, chưa kể giăng giối, là một ngôn ngữ chịu chơi. Một ngôn ngữ cho người ta cơ hội nhầm giữa xe đổ và xe đỗ, giữa vợ lẻ và vợ lẽ, giữa ăn phải bã và ăn phải bả, giữa ăn vãi và ăn vải, giữa chong đèn, trong đèn và trông đèn, giữa vỡ kịch và vở kịch, giữa một con sâu làm giầu nồi canh và một con sâu làm rầu nồi canh… là một ngôn ngữ hào phóng. Nhưng ngày nào cũng gặp những covfefe của Việt Nam, những nổi lòng, những đau khỗ không sức nào chịu nỗi trong xả hội, những nổ lực và viển tượng, những lể hội, những khung cửa mỡ, những nhờ vã và đổi chát, những thắt mắt và bàn cải, những tham nhủng, lổi lầm, những bát phỡ ở nước Mỷ, chưa kể những nóng nòng chờ hỗ trợ và cây lêu ngày Tết, thì khó mà không phát điên.

Sai chính tả cũng như vi phạm luật giao thông, không ai có thể bảo mình không bao giờ mắc. Có những vi phạm khó tránh. Có những vi phạm khó thương. Và những vi phạm gây tai nạn. Có những người tham gia giao thông khiến ta mừng là không phải ra đường cùng một lúc với họ.

(Trích bài viết của Phạm Thị Hoài)

Đăng tải tại Cuộc Sống | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

45 -90-180-360 độ

45 độ làm người: Khiêm nhường khiến bạn đẹp hơn trong mắt người khác

45 độ là phải biết cúi đầu, hạ mình. Con người sống trên đời nên biết khom lưng, hạ mình một chút, nhìn thẳng vào con đường phía trước, dùng thái độ khiêm nhường mà bước từng bước vững chắc, để từng dấu chân vẫn in hằn dấu ấn của bản thân mình.

90 độ làm việc: Vuông vắn, công bằng và ngay chính như một người quân tử 

90 độ là một góc vuông, là thẳng thắn, chính trực. Cũng giống như người ta khi làm việc phải vuông vắn, công bằng, ngay chính, vô tư, quang minh lỗi lạc như một người quân tử.

180 độ xử thế: Đối đãi với người khác bằng sự chân thành

180 độ là một đường thẳng tắp. Nghĩa là trong đời người ta phải giữ được chữ “Chân”, đối xử với người khác bằng sự chân thành, ngay thẳng, không úp mở, giả dối, chạy theo lợi ích cá nhân hay hư vinh nhất thời mà làm tổn hại tới người khác.

360 độ hành sự: Làm việc tròn trịa, chu đáo, hoàn mỹ

360 độ là một hình tròn, thể hiện cách hành sự tròn trịa, hoàn mỹ. Muốn làm được điều này thì khi xử lý công việc ta phải cố gắng hoàn thành từng nhiệm vụ một cách chu đáo, tỉ mỉ, tròn trịa dù là công đoạn nhỏ. Nỗ lực điều tiết tốt các mối quan hệ, cố gắng dùng sự chân thành và tự tin của mình để giành được sự thấu hiểu và tín nhiệm của người khác, cuối cùng bạn sẽ đạt được một cảnh giới lý tưởng, hoàn mỹ nhất.

(sưu tầm)

Đăng tải tại Cuộc Sống | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trái đất có thật (và muôn loài chỉ có một quê hương này thôi), còn tiền là cái gì vậy?

T kể về một người bạn. Ông học cao, xưa rất giàu, cha mẹ để lại gần hết một dãy phố và nhiều nông trại ở một tỉnh cao nguyên. Cách mạng về, ông mất hết và đã trải qua nhiều năm đoạ đày. Nhưng ông ở lại. Như thế nào đó, ông có được một miếng đất nhỏ, trồng cây và sống nhờ vào đó. Ông dạy nông dân trồng trọt, thỉnh thoảng nói chuyện đời chuyện đạo với họ. Ông theo Phật, ngồi thiền, có được sự yên bình, minh triết, và nếu bạn hiểu chữ giác ngộ một cách bao dung chứ không quá khe khắt trong một cái khung nào đó, ông là một người đã giác ngộ.

Nhưng năm nay, ông trở nên buồn bã. Ông buồn vì tuổi già, yếu đi; và vì tuyệt vọng. Vì sao tuyệt vọng, tôi hỏi. Vì cả đời tận tuỵ, cuối đời không có gì để lại cho con. Con ông thiếu thốn hay sao? Không, hai người con của ông đầy đủ, bình yên cả, tôi hiểu lầm hết rồi. Không có gì để lại cho con không phải là không có của cải để lại cho hai người con đó, con ông nói ở đây, là thế hệ sau mình; không có gì để lại nghĩa là ông sẽ rời khỏi thế giới này lúc nó xấu hơn khi ông bước vào nó. Ông đã tu, sống thanh bạch, tận tuỵ và ân cần, nhẫn nại góp phần của mình cho một thế giới tốt đẹp hơn. Nhưng cuối đời ông thấy đã không làm được gì và không có gì để lại.

Khi đã sống đủ một số năm nào đó rồi, người ta sẽ hiểu rằng sự tốt đẹp của một xã hội được đánh giá bao nhiêu điểm, cao hay thấp một ít không quan trọng lắm, quan trọng là hướng nó đang đi tới. Ông thấy nó đi xuống mãi trong một thời gian dài không có điểm quay lại. (Một trong số bao nhiêu thứ), con người nghĩ ra tiền, rồi vướng vào cái bẫy mình giăng ra, ở mức sẵn sàng huỷ diệt trái đất vì tiền. Trái đất có thật (và muôn loài chỉ có một quê hương này thôi), còn tiền là cái gì vậy? Và ham tiền quá sức là nguyên do, hay là triệu chứng của sự lạc loài?

Đoàn Minh Phượng

Đăng tải tại Cuộc Sống | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đàn bà và sự phù phiếm.

Tiến sĩ Hà Thanh Vân viết cuốn “Đàn bà thì phù phiếm” , tựa đề nói lên sự phù phiếm của đàn bà như khẳng định đàn bà bản chất là phù phiếm.

Tôi không nghĩ thế, đàn bà không phải ai cũng phù phiếm.

Tôi nghĩ đàn bà có nhiều kiểu, một kiểu ưa sự phù phiếm viễn vông, viết truyện cổ tích cho đời mình và một kiểu rất thực tế, biết mình là ai, làm ra bao nhiêu tiền và thu vén trong khả năng của mình.

Đàn bà thực tế thường không phù phiếm, bởi họ còn bận tính toán hôm nay ăn món gì? tiêu xài thế nào để cuối tháng không phải chạy vạy, con ốm con đau còn có tiền thuốc thang, hiếu hỉ phải lo cho trọn vẹn.

Đàn bà phù phiếm sẵn sàng mua chiếc túi hàng hiệu hay bộ cánh đắt tiền mà không cần biết ngày mai lỡ hết tiền thì sống ra sao?

Đàn bà phù phiếm nghĩ rằng khi khoác lên mình chiếc áo sặc sỡ hay nữ trang lóng lánh thì sẽ long lanh trong mắt người đối diện.

Đàn bà phù phiếm khi buông thả sống với những cuộc tình chóng vánh và nghĩ rằng chìu theo cảm xúc của bản thân mình là trên hết.

Đàn bà phù phiếm sống vì những thú vui của mình.

Đàn bà thực tế sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình, xã hội.

Có lần đi phát bánh bao cho người lang thang lúc nửa đêm, trên một con đường ở Gò Vấp, tôi gặp những người đàn bà áo quần loè loẹt đứng chờ khách và trên vỉa hè tôi nhìn thấy vài người đàn bà còn trẻ dáng lam lũ mặc chiếc áo khoác cũ rộng thùng thình đạp xe chở ve chai. Cũng là mưu sinh nhưng suy cho cùng người chạy theo phấn son phù phiếm, người lam lũ kiếm miếng cơm cho gia đình.

Tôi từng chứng kiến nhiều đàn bà nghe lời ngon ngọt, dứt áo bỏ chồng con đi theo sự phù phiếm, từng biết nhiều đàn bà sống như thân tầm gửi để được trắng da dài tóc, ăn ngon mặc đẹp mà cam tâm làm thân bé mọn cho người.

Đàn bà có thể cho mình có quyền phù phiếm khi chọn cho mình một chai nước hoa, mua cho mình món nữ trang hay bộ đồ lót đẹp miễn trong khả năng của mình.

Đàn bà có quyền nhận hoa, nhận quà từ người yêu thương mình, có quyền đối đãi tốt với bản thân nhưng đừng huyễn hoặc mình, đừng cho mình cao quý, thanh tao hơn người khác bởi đâu ai biết được ngày mai?

Tôi trân quý những người đàn bà lam lũ lo chạy gạo hằng ngày.

Tôi quý trọng những người đàn bà giàu sang nhưng biết mình là ai và sống thực tế không cao ngạo.

Tôi thương những người đàn bà chung thuỷ chỉ biết vun vén cho gia đình mình, lo cho chồng con hết mực…

Họ sống thực tế và không biết thế nào là phù phiếm.

Định nghĩa cho phù phiếm là sự viễn vông, hão huyền không thực tiễn.

Tôi nghĩ đàn bà dệt cuộc đời mình bằng những câu chuyện, khoác lên mình những chiếc áo gấm hoa hay vải thô là muốn kể cho nhân gian câu chuyện đời mình. Nhưng biết đâu dưới những tấm áo đẹp đẽ phù phiếm ấy là một cuộc đời khác, một câu chuyện khác.

Tôi không dệt cho mình chiếc áo bằng những sợi chỉ vàng óng ánh huyền ảo mà người đời nhìn vào thấy rỗng tuếch trần truồng.

Tôi cần mẫn dệt tầm gai dù tay có chảy máu hay im lặng chịu nhiều oan khuất, để một ngày khoác lên chiếc áo hoá giải lời nguyền.

Đàn bà không phải ai cũng phù phiếm…

#DoanThuThuy

#Đàn_bà_phù_phiếm

 

Ps: stt này là quan điểm cá nhân khi đọc ” Đàn bà thì phù phiếm”. Không có ý chỉ trích bất cứ lối sống của ai. Bạn đọc không vừa ý đừng khó chịu.

(Theo FB Đoàn Thu Thủy)

Đăng tải tại Cuộc Sống | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài viết về Mẹ

Mẹ em tên Hiền. Mẹ không xinh lắm nhưng bác bán thịt lợn đầu ngõ vẫn phải ngước nhìn.

Mẹ rất chăm chỉ. Ngày nào mẹ cũng làm việc từ tinh mơ đến khi chiều tối. Nếu mẹ của bạn Trần Nhật Minh là ngọn gió thì mẹ em là cơn lốc.

Mẹ về đến nhà là cuốn sạch cái sân đầy lá mít cùng sỏi đá lẫn trái sấu non mà chúng em bày ra ban chiều. Mẹ cuốn đàn lợn vào giấc ngủ sâu êm đềm, quần áo lấm lem bùn đất vào chậu giặt. Tóm lại, mẹ có thể cuốn tất cả trừ một người lúc nào cũng say mèm là bố em.

Mẹ rất khéo tay. Luống rau mẹ cuốc chẳng cần gieo hạt nhưng đã mọc đầy những ngọn rau dền nhỏ sau vài hôm. Rau dền mẹ nấu có kèm vài ngọn rau sam ngon lắm! Ngoài canh rau, mẹ còn biết luộc trứng, luộc cả thịt. Món luộc của mẹ chẳng bao giờ bị mặn.

Mẹ chẳng bao giờ giúp chúng em học bài. Mẹ bảo: “Dạy học là việc của bố mày!”. Nhưng hôm nào bố cũng “sáng đi, tối mịt mới về, nhiều hôm say lả miệng thì kêu la”. Những lần như vậy, mẹ không xem chương trình “Tấm lòng cha mẹ” để dạy các con ôn bài. Chữ mẹ ngửa trái như lúa non gặp bão. Môn toán mẹ dạy là tìm nửa chu vi tuổi mẹ, tìm nửa chu vi vận tốc. Tóm lại dạng toán gì cũng nửa chu vi. Mẹ tuyệt thật nhưng cô giáo không cho là đúng.

Những ngón tay mẹ xù xì mang dấu ấn năm tháng vật lộn kiếm ăn. Mẹ thường đưa tay lên lên bới mái đầu đã bạc lốm đốm. Mẹ than thở với các dì:

– Tại ông ngoại không cho tao đi học. Nếu cho đi học chắc giờ thì tao đâu khổ thế này!

Mẹ khóc.

(Theo FB Tran Thanh Loan)

Đăng tải tại Cuộc Sống | Thẻ , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?