70% đời người

Một tỷ phú ông khi phát hiện ra mình mắc bệnh hiểm nghèo, cầm tiền vung ra khắp bệnh viện hét lên:

“Mạng cũng chả còn, tiền để làm chi?”

Lúc này, tiền đối với ông ta bất quá cũng là tờ giấy

Cảm ngộ: Sức khoẻ là số 1, sức khoẻ mới là vương đạo, không có sức khoẻ,những thứ khác như tiền tài,danh vọng, địa vị, sĩ diện, quyền lực, gái đẹp, xe hơi , nhà lầu..cũng đều là phù du. Sức khoẻ là cách mạng của tiền tài, không cần biết có tiền hay không có tiền, đều phải dùng vào việc chăm lo cho sức khoẻ bản thân, có sức khoẻ rồi thì mới ăn ngon ngủ yên, mới biết quý trọng cuộc sống

Một sự việc khác xảy ra,một đại gia khác ko may mất sớm, người vợ đem 19 tỷ thừa kế đi lấy anh lái xe của đại gia. Anh lái xe trong lúc hân hoan phát biểu:”Trước kia, tôi cứ nghĩ rằng mình làm thuê cho ông chủ, bây giờ mới biết ông chủ mới chính là người làm thuê cho tôi”

Sự thật nghiệt ngã chứng minh: “Sống càng lâu, còn quan trọng hơn cả cao, to, đẹp giai, nhà giàu”

Xin mọi người hãy tăng cường luyện tập, chú ý chăm sóc sức khoẻ, cuộc đời này chưa chắc ai làm thuê cho ai biết chừng

  • Một chiếc máy smart phone cao cấp, 70% chức năng là dư thừa
  • Một chiếc xe sedan hạng sang, 70% tốc độ là dư thừa
  • Một căn biệt thự sang trọng, 70% diện tích là trống trải
  • Một đội ngũ nhân viên phục vụ, 70% là kiếm cơm
  • Một ngôi trường đại học, 70% giáo sư là chém gió
  • Một đại đội hoạt động xã hội, 70% là nhàn rỗi trống rỗng
  • Một căn phòng chứa đầy quần áo thời trang mỹ phẩm, 70% là không mấy khi dùng đến
  • Một đời người, cho dù kiếm thêm nhiều tiền nữa, 70% là để lại cho người khác tiêu xài

Kết luận:

Cuộc sống vốn dĩ giản đơn, hưởng thụ cuộc sống trong khoảng 30% là ok

Đại lý, tổng đại lý, cuối cùng vẫn là một Đạo lý

Phó chủ tịch, chủ tịch, cuối cùng vẫn đều phải…”tịch”

Cuộc đời như một cuộc đua

  • Nửa hiệp đầu chạy đua với bằng cấp, quyền lực,địa vị, thành tích,lương bổng
  • Nửa hiệp còn lại chạy đua với huyết áp, mỡ máu, đường huyết, acid uric, cholesteron
  • Nửa hiệp đầu, nghe cấp trên mà phụng mệnh(mệnh lệnh)
  • Nửa hiệp sau, vạn sự tuỳ duyên mà theo…số mệnh

Chúc các đồng chí trước sau như một, thắng trận cả hai

Không ốm cũng cần trải nghiệm, không khát cũng cần uống nước, buồn mấy cũng phải nghĩ thông, mình đúng cũng phải nhường người.

Có quyền cũng nên khiêm tốn, không mệt cũng nên nghỉ ngơi, không giàu cũng phải biết đủ, bận mấy cũng phải luyện rèn(thể lực)

Quyền lựa chọn là ở bạn, có SỨC KHOẺ gọi là TÀI SẢN, TƯ SẢN…

không có sức khoẻ, cũng thành…DI SẢN

(Theo Bếp Thực Dưỡng)

Posted in Cuộc Sống, Thực dưỡng | Tagged , | Để lại bình luận

Gái có công sao chồng vẫn phụ?

Mấy nay thấy báo chí giật cái tít này để bày tỏ thái độ tiếc nuối kèm theo phẫn nộ cho chuyện nhà của bạn vũ công nọ (xin phép không nhắc tên, mình khinh!). Câu này của ông bà nói chắc có từ trăm năm rồi, và có lẽ chỉ đúng với thời đại đó khi người ta còn coi chuyện vợ chồng phải “tương kính như tân”. Mình không nằm gầm giường nhà người ta nên không tỏ tường được chuyện trong cuộc, nhưng mình nghĩ chữ “có công” ở thời bây giờ cần xem xét lại. Cô vợ là quản lý của anh chồng, có công tạo dựng hình ảnh cho anh ta. Nhưng nếu bản thân anh chồng không nỗ lực tập luyện và quan trọng là cái duyên trình diễn thì có đổ tiền tỷ hay bỏ cả chục năm trời kiên trì nhẫn nại cũng bằng không. Nó cũng giống như việc mình hay giới thiệu job cho đứa em làm. Đến một ngày kia sản phẩm nó làm ra nổi tiếng rộng rãi thì đó là do công sức của nó, tài năng của nó và cả sự may mắn của nó. Mình luôn nghĩ mình chỉ đơn giản là người đưa duyên đến, còn có thành công hay không là do người kia quyết định. Do đó khi xảy ra bất cứ trục trặc gì liên quan đến tình cảm đừng mang công tội ra mà so đo đong đếm. “Người phụ ta” là do đạo đức, bản lĩnh và cả bản chất của người vốn đã thích chuyện trăng hoa. “Người phụ ta” vì tới lúc đó người thấy bưởi quên chanh, thấy xanh quên hồng, thấy rồng quên phượng. Nghĩ tới công đức vô lượng mà ta đã làm cho người chỉ khiến ta ngập trong vũng lầy oán hận và trách cứ bản thân mà thôi. Người muốn đi rồi thì đừng giữ nữa, hen!

(Theo FB Chung Chí Công)

Posted in Cuộc Sống | Tagged , , , | Để lại bình luận

lối sống lành mạnh

16830722_10154374749971094_3955715187478686304_n

(Lụm trên internet)

Posted in Cuộc Sống, Cười | Để lại bình luận

Nothing to see here – TIME Behind The Cover With Tim O’Brien

intcover0227lr

Bìa Time số ngày 27/02 | Tác phẩm của họa sĩ Tim O’Brien ở New York.

Posted in Cuộc Sống | Tagged , | Để lại bình luận

BỚT ĐI

16649554_1345590898834210_1713591811281524084_n
Bớt nghe, bớt nói, bớt nhìn
Để tâm thanh tịnh cho mình bình an

Bớt si, bớt giận, bớt tham
Để tâm thanh tịnh, bình an cho mình

Bớt khen, bớt trọng, bớt khinh
Để tâm vắng lặng cho mình bình an.

Bớt ngã mạn, bớt tham tàn,
Bớt đi cho sạch, bình an cho mình.

Bớt hơn thua, bớt nhục vinh
Để tâm trống rỗng, cho mình yên vui.

Bớt cười vui, bớt ngậm ngùi
Để cho tâm rỗng, an vui cõi lòng…

Bao giờ tâm rỗng như không
Nhìn đời tỉnh táo, trong lòng an nhiên.

(Theo FB Thiền Giữa Đời Thường)

Posted in Cuộc Sống, Đạo pháp | Tagged , | Để lại bình luận

Câu nói nào làm bạn thức tỉnh

1. Kẻ nhu nhược chỉ biết than vãn, người mạnh mẽ không ngừng cố gắng. Càng cố gắng, càng may mắn.

2. Nếu bạn muốn làm những gì mình thích, họp lớp 5 năm sau, bạn không nên đi. Vì lúc đó đang là thời khắc khó khăn nhất của bạn, trong khi những người khác đang an phận ở những công ty khá khẩm. Họp lớp 10 năm sau bạn cũng không nên đi. Nhưng họp lớp 20 năm sau, bạn có thể đi. Bạn sẽ nhận ra được số mệnh khác biệt to lớn của những người kiên cường theo đuổi giấc mơ và những người ngoan ngoãn nghe sự sắp đặt của người khác.

3. Tốc độ thành công của bạn nhất định phải vượt qua tốc độ già đi của bố mẹ.

4. “Trời không phụ lòng người có tâm.” Lúc cô giáo chủ nhiệm lớp 12 nói câu này, tôi đã không kìm được nước mắt. Năm đó gia đình ly tán, người yêu ruồng bỏ, bạn thân quay lưng, trượt đại học, kí ức đáng sợ cuối cùng cũng chịu nằm im. Hiện tại tôi là giáo viên cấp 2, lấy được một người chồng tốt bụng, bạn bè thường khen tôi may mắn, nhưng họ đâu biết có những đêm tôi đã nằm khóc cạn nước mắt khi nghĩ về chuyện xưa.

5. Nhiều người đã chết lúc 25 tuổi, nhưng đến 75 tuổi mới được đem chôn.

6. Không cần cảm ơn những kẻ đã làm tổn thương bạn, vì họ không hề giúp bạn trưởng thành. Chính sự kiên cường của bản thân đã giúp bạn trưởng thành, chỉ cần cảm ơn những người đã luôn ở bên bạn là đủ. Còn những kẻ kia, hãy nói với họ bạn hiện giờ sống rất tốt.

7. Một người thợ xây sắp về hưu, ông chủ luyến tiếc bảo người thợ xây xây nốt một ngôi nhà rồi hãy đi. Người thợ xây nhận lời, nhưng đầu óc chểnh mảng, chỉ mong làm cho xong, vật liệu chắp vá, thao tác qua loa. Khi nhà xây xong rồi, ông chủ mỉm cười bảo đây là món quà về hưu, người thợ xây nghe xong vừa hổ thẹn vừa hối hận, không ngờ ngôi nhà cẩu thả nhất ông từng làm lại chính là món quà cuối cùng của đời người. — Kỳ thực, trong cuộc đời, mọi việc ta làm đều là cho chính ta, đã làm thì phải làm cho tốt.

8. Đừng lừa dối người khác, vì những người bạn lừa dối được đều là những người tin tưởng bạn.

9. Bạn chỉ có một cuộc đời, đừng lãng phí thời gian cho những kẻ bạn không ưa.

10. Cố gắng và hối hận, cái nào đau đớn hơn?

11. Con à, mẹ muốn con chịu khó học hành, không phải để so bì thành tích với người khác. Mẹ chỉ hi vọng sau này con có thể tự do lựa chọn một công việc mà con cảm thấy có ý nghĩa, chứ không đơn thuần để mưu sinh. Khi con cảm thấy công việc có ý nghĩa, con sẽ có cảm giác thành công. Khi không bị gánh nặng cơm áo gạo tiền đè nén, con sẽ giữ được tự tôn của mình. Thành công và tự tôn, sẽ mang đến niềm vui cho con.

12. Thời gian một đi không trở lại, bạn cũng đừng nên quay đầu.

13. Thật ra ai thực lòng yêu bạn, bạn có thể tự mình cảm nhận được. Đừng tự lừa dối mình, đừng chờ đợi một kì tích không bao giờ đến, tình cảm không thể cưỡng cầu, người không bước vào trái tim bạn được, hãy để anh ta ra đi, thế giới mà bạn không bước vào được, cũng nên từ bỏ.

14. Tôi là nam chính trong tiểu thuyết đời mình, tôi không thể chết được.

15. Bố mẹ cũng già rồi, cứ cho còn sống được 20 năm nữa đi. Mỗi năm con về thăm nhà một lần, hết Tết năm nay, chỉ còn 19 lần thôi.

16. Lĩnh tháng lương đầu tiên, tôi hỏi bố: “Bố có cần gì không?” Bố cười bảo: “Bố chỉ cần con vui là được rồi.”

17. Bố mẹ yêu thương nuôi nấng con 20 năm trời, không phải để con chết đi sống lại vì một thằng con trai không xứng đáng.

18. Những đứa trẻ không mang theo ô thì phải cố mà chạy cho nhanh.

19. Nếu bạn không cố gắng, bạn không xứng được sống cuộc đời mình mong ước.

20. Khi bạn đứng trên đỉnh núi, trên đầu bạn là cả trời sao.

21. Tôi buồn vì không có giày để đi, cho đến khi tôi gặp người thiếu cả đôi chân.

22. Một đời người tổng cộng có khoảng 900 tháng. Bạn còn bao nhiêu tháng nữa?

23. Đừng quên năm đó bạn từng là nhà vô địch.

24. Chúng ta không ngừng phấn đấu, không phải để thay đổi thế giới, mà để thế giới không thay đổi được chúng ta.

25. Bố năm nay 48 tuổi rồi, bệnh tật đầy người, biết có trụ được 10 năm nữa không? 10 năm sau, con có thể gánh vác cả gia đình được chưa? Con có được sống cuộc đời con mong muốn không? Đó là điều bố lo lắng nhất.

26. Điều đau đớn nhất không phải là bạn đã thất bại, mà là vốn dĩ bạn có thể thành công.

27. Trăm vạn kẻ thù phía trước cũng không đáng sợ bằng quy giáp xin hàng.

28. Ba năm gặm bánh mì dù sao cũng hơn ba mươi năm gặm bánh mì.

29. Trong thời khắc đẹp nhất đời người, đừng chỉ biết cắm mặt vào di động ấn like cho kẻ khác.

30. Nếu không thể thành niềm tự hào của bố mẹ được, ít nhất đừng khiến họ lao tâm khổ tứ nữa.

31. Đằng sau không ai chống lưng, tuyệt đối không thể ngã xuống được.

32. Dậy đi học đi con, con quên lúc bé đã hứa sẽ mua biệt thự cho bố mẹ rồi sao?

33. Dần dần tôi hiểu ra rằng, ý nghĩa một đời người, thực ra chỉ đơn giản là từng ngày từng ngày một, bạn không ngừng dõi mắt theo bóng lưng khuất dần của bố mẹ. Bạn đứng ở đầu này con đường, còn bố mẹ đang dần mất hút phía xa xăm, bạn chỉ biết buồn bã dõi mắt theo, còn họ dùng bóng lưng đó như dịu dàng thầm nhủ: “Đừng tiễn nữa, về đi con.”

📖

• Nguồn: Weibo
• Dịch: Kiem Duong

(Theo CuongDC)

 

Posted in Cuộc Sống | Tagged | 1 Phản hồi

Điều vô lý thứ nhất

“Ta mang về em một chút đường,
tan tan vào ta ta bớt đắng.
Em tô vào ta thêm chút hồng,
và tan vào ta chút hương nồng.
Để gió theo cùng lối ta về,
thênh thang đừng về nhanh quá.
Để hát la là lá la là,
mang theo nụ cười em đấy…”
_________
Điều vô lý thứ nhất
Composed: Hồ Tiến Đạt
Singer: Nguyên Hà
Guitar: Đỗ Quý Toàn

Posted in Âm nhạc | Tagged | Để lại bình luận