Gửi quý phụ huynh

“Kính thưa quý phụ huynh.

Kỳ thi chuẩn bị diễn ra. Tôi hiểu quý vị đang hồi hộp, ai mà chả mong con em mình làm bài tốt cơ chứ.

Nhưng tôi mong quý vị ghi nhớ điều này. Trong số những em sẽ bước vào phòng thi trong vài ngày tới, sẽ có một họa sĩ. Mà một họa sĩ không nhất thiết phải giỏi toán.

Trong đó còn có một thương gia, mà thương gia thì không cần phải am tường lịch sử và văn học Anh quốc.

Hay như một nhạc sĩ tương lai, không nhất thiết phải được điểm cao môn hóa.

Nếu cháu có tố chất để trở thành một VĐV thể thao thì điểm thể chất tất nhiên là quan trọng hơn vật lý, như Schooling của chúng ta vậy.

Nếu con em quý vị được điểm cao, tuyệt vời. Nếu không, đừng hoài nghi chúng, đừng làm tổn hại đến sự tự tin của chúng.

Cứ nói với con mình: Không sao con ạ, đấy chỉ là một kỳ thi. Còn rất nhiều thứ quan trọng hơn trong cuộc sống của ta.

Nói với con mình: dù điểm cao hay thấp, bố mẹ vẫn yêu con, bố mẹ không trách con.

Hãy làm việc này vì con mình rồi chứng kiến chúng bước ra thế giới. Một kỳ thi, một điểm số thấp không được phép lấy đi giấc mơ và tiềm năng của chúng.

Và cuối cùng, mong quý vị hãy hiểu: kỹ sư và bác sĩ không phải là những người duy nhất hạnh phúc trên đời này.

Trân trọng.
Hiệu trưởng.”

Trên đây là nội dung của bức thư mà một hiệu trưởng ở Singapore gửi đến các phụ huynh của mình.

(Theo FB Bình Bồng Bột)

14102542_10154403662632141_1285808434798483818_n

Posted in Cuộc Sống | Tagged , , | Để lại bình luận

Người Nhật mất bao nhiêu năm để “tẩy độc” biển?

Sau khi khảo sát quần thể sinh vật ở 4 tỉnh: Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế, Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (được giao nhiệm vụ tìm nguyên nhân cá chết) kết luận, 50% diện tích san hô (trên tổng số 800 ha) khu vực biển 4 tỉnh này đã bị phá hủy. Các nhà khoa học nói rằng, Việt Nam cần đến 50 năm, hệ sinh thái biển ở Miền Trung mới có thể phục hồi hoàn toàn.

Khi biển bị nhiễm độc, các nước trên thế giới làm gì?

Một giải pháp khả thi làm sạch môi trường là dùng tàu hút trầm tích đáy biển, lấy chất độc xyanua & phenol ra khỏi biển.

Đó chính là phương pháp mà người Nhật sử dụng trong quá trình làm sạch vịnh Minamata, nơi xảy ra thảm họa môi trường Minamata vào năm 1950.

Tại sao người ta phải vét đáy biển?

Vì rằng, mỗi khi có sóng ngầm, lớp trầm tích độc hại đang lắng đọng, nằm yên dưới đáy sẽ trỗi dậy, cuộn lên trên bề mặt mà khi “trời trong, biển lặng”, chúng ta cứ tưởng là biển sạch.

Lúc bấy giờ, với sự lao động miệt mài, chăm chỉ & đầy ý chí, họ đã MẤT 23 NĂM ĐỂ ĐÁNH BẮT, TIÊU HỦY HẾT SỐ CÁ ĐÃ NHIỄM ĐỘC, ĐỒNG THỜI MẤT 14 NĂM RÒNG RÃ ĐỂ NẠO VÉT, XỬ LÝ SỐ BÙN NHIỄM ĐỘC dưới lòng vịnh Minamata với kinh phí lên tới 48,5 tỉ yên.

Thế nhưng, ngày ấy, với sự thận trọng trong cách xử lý chất độc, đất nước Nhật đã không ngăn cản được bệnh Minamata, một căn bệnh khủng khiếp nhất của mọi thời đại.

Máu của những người tắm biển, ăn cá & các sinh vật vỏ cứng từ vịnh Minamata đã bị nhiễm xyanua & phenol nhưng họ không hề hay biết.

Tomokos_handVà một thời gian không lâu, người dân của thành phố Minamata thơ mộng, xinh đẹp thuộc tỉnh Kumamoto (Nhật Bản) bỗng phát bệnh, tay, chân bị liệt, run lẩy bẩy, tai điếc, mắt mờ, nói lắp bắp, rú lên đau đớn vì co thắt. Những đứa trẻ sơ sinh bắt đầu bị liệt não, điếc, mù, đầu nhỏ, sống thoi thóp trong què quặt & dị dạng.

Kinh hoàng vì số người mắc bệnh Minamata do nhiễm hóa chất từ Công ty Chisso thải ra đã lên tới 17.000 người !

Thảm họa biển nhiễm độc tại vịnh Minamata đã đi vào lịch sử như một vết hằn đau đớn & khủng khiếp nhất của nhân loại.

Theo FB Trương Văn Khoa

(ảnh từ Wikipedia)

Tìm hiểu thêm về Minamata

 

Posted in Cuộc Sống | Tagged , , | Để lại bình luận

Family Band – Han Sin Wee

Family Band from HanSin on Vimeo.

Posted in Cuộc Sống | Tagged , , , | Để lại bình luận

80 năm cuộc đời

Ngày đầu tiên Thượng Đế tạo ra loài chó, Ngài bảo với nó : Hãy ngồi trước cửa nhà và sủa vào mặt bất cứ ai bước vào và bước ra. Ta sẽ cho ngươi 20 năm sống.

Chó nói : Những 20 năm làm cái công việc sủa chán òm đó sao, xin Người cho con 10 năm thôi, còn 10 năm con tặng lại cho Người.

Thượng Đế đồng ý. Ngày thứ hai Ngài tạo ra loài khỉ, Ngài bảo: Hãy dùng trò khỉ của ngươi để mua vui, làm trò cười cho thiên hạ. Ta sẽ cho ngươi 20 năm sống.
Khỉ nhún vai: Làm trò hề đến 20 năm ư, xin thôi, con trả lại cho Người 10 năm, con chỉ nhận 10 năm sống là quá đủ.

Thượng Đế hài lòng. Ngày thứ ba Ngài tạo ra loài bò. Ngài bảo : Ngươi sẽ ra đồng cày với người nông dân, chịu đựng mưa nắng, sinh ra đàn bê, sữa của ngươi sẽ để nuôi bê và nuôi cả con người. Ta sẽ cho ngươi 60 năm sống.

Bò buồn bã: Cuộc sống khổ sở thế mà Người bắt con chịu đựng đến 60 năm ư, thôi con chỉ nhận 20 năm, còn lại 40 năm con tặng lại cho Người.

Ngày thứ tư Thương Đế tạo ra con người, Ngài bảo : Này, ngươi có quyền ăn, ngủ, chơi, yêu đương lập gia đình và hưởng thụ. Ta cho ngươi 20 năm sống.
Con người gào lên: Hả, chỉ có 20 năm thôi sao. Thế này nhé, con sẽ nhận 20 năm của con, 40 năm của con bò, 10 năm của con khỉ và 10 năm của con chó. Vậy là 80 năm, Ngài đồng ý nhé !

Thượng Đế gật đầu độ lượng.

Đó là lý do tại sao con người chúng ta có 20 năm đầu đời để ăn, ngủ, chơi, hưởng thụ cuộc sống. Rồi 40 năm kế tiếp chúng ta vất vả cày cuốc như trâu bò không quản mưa nắng để nuôi nấng hầu hạ gia đình. Rồi 10 năm kế tiếp chúng ta bày ra những trò khỉ để mua vui cho lũ cháu chắt ngây ngô. Và 10 năm cuối đời, chúng ta ngồi chò hó trước cửa nhà và sủa vào mặt tất cả lũ người qua lại.

(Theo FB Tran Thi Thanh Loan)

Posted in Cuộc Sống, Cười | Tagged , | Để lại bình luận

:)

14034996_1256710527685870_3245134672533880331_n

(lụm)

Posted in Cười | Tagged | Để lại bình luận

Ta có lỗi hay người có lỗi?

d91d52722a48428a951cba6de96c5315

Mỗi khi có sự tranh chấp, buồn phiền, chúng ta thường có khuynh hướng đổ lỗi cho người khác. Sau đây là ba trường hợp: 1. Người chưa biết đạo thì luôn cho mình đúng và người kia lỗi 100%; 2. Người bắt đầu học đạo, biết tu thì thấy cả hai bên đều có lỗi 50%; 3. Người hiểu đạo thì thấy mình lỗi 100%.

1/ Người chưa biết đạo thì luôn cho mình đúng 100%. Do vô minh và chấp ngã quá lớn, cho mình là người quan trọng nhất, nghĩ cái gì cũng phải, cũng đúng, nên xảy ra chuyện gì trái ý cái ngã (cái ta) thì tức giận bắt lỗi người khác. Thí dụ một chuyện thật xảy ra ở Hoa Kỳ, có một bà già vào mua cà phê tại tiệm Starbucks, không biết vì lý do gì, bà uống ly cà phê bị phỏng miệng. Thế là bà nổi giận làm đơn kiện tiệm này đã bán cho bà ly cà phê quá nóng khiến bà bị phỏng miệng và đòi bồi thường hai triệu đô la. Bà ta không thấy lỗi mình là khi cầm ly cà phê lên, nếu thấy nóng thì phải biết thổi cho nó nguội rồi mới uống, đàng này có thể vì tham ăn, tham uống, thấy ly cà phê bốc mùi thơm phức, mờ mắt húp cái ực nên bị phỏng miệng. Trong khi đó biết bao nhiêu người khác uống đâu có bị phỏng? Không những không biết lỗi mình mà còn đi kiện người ta!

Một chuyện khác có thật cũng xảy ra tại Hoa Kỳ. Một ông nọ đưa bộ đồ vét (veste, suit) đến một tiệm giặt ủi. Khi lấy bộ đồ về thì nhận ra cái quần không phải của mình. Ông đem trả lại tiệm và khiếu nại. Khoảng một tuần sau, chủ tiệm đưa cho ông một quần khác, nhưng ông vẫn không công nhận là quần của ông. Thế rồi ông làm đơn kiện tiệm giặt ủi. Chủ tiệm đề nghị bồi thường ông 12.000 đô la nhưng ông không chịu mà đòi 54 triệu. Đương nhiên là quan tòa đã bác đơn của ông ta.

2/ Người bắt đầu học đạo và biết tu thì thấy cả hai bên đều có lỗi 50%. Ở đây nói 50% là nói tượng trưng, vì có thể là 40% và 60%, hoặc 30% và 70%, hoặc 20% và 80%, v.v… Khi xảy ra một sự tranh chấp, cãi nhau thì đương nhiên phải có một người bắt đầu. Thí dụ như ông A và bà B cãi nhau. Ông A là người bắt đầu, nhưng nếu bà B im lặng bỏ đi, không chửi lại thì ông A không thể đứng đó chửi mãi. Nhưng nếu ông A nói một câu và bà B nói lại hai câu thì ông A sẽ tức lên nói ba câu hoặc năm, sáu câu liên tiếp. Và nếu bà B không biết ngừng thì cuộc cãi nhau sẽ leo thang. Nếu bà B biết ngừng thì cuộc khẩu chiến sẽ chấm dứt. Nhưng sau đó cả hai bên đều mang vết thương lòng và hận nhau. Về nhà, nếu bà B là người hiểu đạo thì sẽ nhận ra mình cũng có lỗi trong chuyện cãi nhau, và nếu nhận ra mình có lỗi 40% thì cơn giận của bà sẽ giảm xuống 40%. Nếu bà B nhận ra mình có lỗi 60% thì cơn giận của bà sẽ hạ xuống 60%.

3/ Người hiểu đạo thì thấy mình lỗi 100%. Trong một cuộc tranh chấp mà thấy mình lỗi 100% thì coi bộ lỗ quá. Nhưng nếu hiểu đạo, đạo ở đây là luật nhân quả và nhân duyên thì biết là không thể nào tự nhiên vô cớ mà người kia lại gây sự với mình. Có thể mình đã nói hoặc đã làm điều gì tổn thương người ta mà mình không nhớ. Và nếu xét cho kỹ mà vẫn không thấy mình làm gì sai quấy thì có thể đời trước, hay nhiều kiếp trước mình đã não hại người ta, nên bây giờ họ gặp lại mình thì gây sự, kiếm chuyện trả thù.

Thấy mình lỗi đã là quý, nhưng nếu biết xin lỗi thì càng quý hơn vì có thể giải tỏa ân oán và oan gia.

(Thích Trí Siêu)

(Theo FB Tran Thi Thanh Loan)

Posted in Đạo pháp | Tagged , , , | Để lại bình luận

#firstsevenjobs

14051705_1179883462035227_915932366365113391_n

#firstsevenjobs #batman

(Theo FB Bút Chì)

Posted in Cười, Vẽ vời | Tagged , | Để lại bình luận