lương nghìn đô và vài điều lượm lặt

Career = Care-er

Cách đây ba năm khi mình đi sang Nhật dự lễ tốt nghiệp của em gái, một vị giáo sư già đã dặn dò các tân cử nhân bằng cách trải một chữ CAREER thật to trước bục nói chuyện của mình. Ông nói, nếu các bạn muốn có sự nghiệp (career) thì cần phải trở thành người quan tâm (care-er) đến việc mình làm.

Khi nghe câu hỏi của bạn sinh viên năm cuối về mức lương nghìn đô, mình những muốn kể cho bạn nghe câu chuyện ấy và hỏi bạn: bạn có đang thực sự quan tâm đến việc bạn làm và cách mà nó đang ảnh hưởng đến người khác không? Bởi vì tiền thực ra chỉ là phương tiện quy đổi giá trị mà công việc/cách sống của bạn mang lại, về bản chất nó là một dạng vật thế thân cho lòng tin và sự biết ơn của người khác dành cho bạn. Về định nghĩa vật chất cũng như về ý nghĩa tinh thần, không có lòng tin tương đương với không có tiền. Nếu bạn chỉ quan tâm đến tiền, thì giống như là bạn chỉ lo đi hái quả để ăn mà không chăm sóc cho gốc rễ. Lúc ban đầu bạn có thể vẫn có quả ăn do cây đã được trồng trước đó bởi bố mẹ hoặc ai đó khác, nhưng chắc chắn sẽ không được lâu dài và quan trọng hơn là đến một lúc cây sẽ cằn cỗi mà chết.

Thử nhìn quanh bạn xem: thứ quý hiếm nhất, không chỉ trong công việc, mà trong các mối quan hệ, trong gia đình, trong tình cảm, trên mạng, không phải là tiền, mà là SỰ QUAN TÂM. Nếu bạn có nó, lo gì không có sự nghiệp và một đời sống sung túc.

(Đỗ Hữu Chí FB )

****

Tiền, môi trường làm việc, niềm đam mê công việc? Cái nào quan trọng nhất?

Theo mình thì 3 yếu tố này nó giống như một hình tam giác vậy, tùy thời điểm trong cuộc sống của mình mà sẽ quyết định yếu tố nào sẽ đặt lên hàng đầu, yếu tố nào là quan trọng nhất. Người nào cũng háo hức trước những biển kiến thức khổng lồ của nhân loại mà mình cần học hỏi. Vì thế, khi mình cảm thấy đang bị yếu kém, và cần nâng cao kiến thức hay cập nhật kiến thức thì lúc này yếu tố quan trọng nhất trong sự lựa chọn công việc chính là môi trường làm việc. Hãy tìm kiếm một môi trường làm việc năng động, có nhiều sếp giỏi để mình có thể học hỏi được càng nhiều càng tốt… Hãy tạm gác qua một bên những lăn tăn hay ghen tỵ về lương bổng, vì lúc này học hỏi và thu thập kinh nghiệm chính là mục tiêu của mình.

Rồi đến một lúc nào đó…khi đã có trong tay một số vốn kiến thức và kinh nghiệm làm việc. Theo cá nhân mình yếu tố Passion – niềm đam mê trong công việc là quan trọng nhất. Có passion là có tất cả, có tình yêu là có tất cả…Passion và tình yêu trong công việc sẽ giúp mình vượt qua mọi phong ba, bão táp, mọi cản trở trong công việc một cách dễ dàng nhất. Passion là con đường dẫn đến thành công nhanh nhất, vì chỉ yêu với cả con tim, làm việc với cả con tim thì con người mới có những sức mạnh phi thường.

Thế còn tiền? nói theo lý thuyết nổi tiếng của bác Herzberg thì tiền là “hygiene factor”, tức là khi nhu cầu hygiene của con người đã được thoả mãn rồi thì mới tính đến chuyện môi trường làm việc và Passion. Nhưng ở đây, đó là câu chuyện tự nhiên mình được một cty nổi tiếng offer lương cao gấp 2 lần công ty mình đang làm…phải làm gì đây? dĩ nhiên là nhắm mắt đưa chân rồi vì con người ego cao… thấy tiền là ham. Và khi đã bước chân vào môi trường lương cao vời vợi rồi thì hãy tạm quên đi niềm đam mê trong công việc – vì nó là một thứ hàng xa xỉ, với một mức lương cao thì có lẽ bạn chỉ có đủ thời gian làm 10% công việc bạn yêu thích, 90% là những thứ của quỉ đáng ghét nhất trên đời. Và nếu bạn may mắn thì môi trường làm việc có thể là tốt, còn nếu không thì cũng phải ngậm đắng nuốt cay thôi, vì nó “included in the package” … không một công ty nào trả lương cao mà không mong đợi nhân viên đó mang lại 10 lần hoặc nhiều hơn giá trị tiền lương mà nhân viên đó được trả, như dân finance hay nói “no free lunch” … cái gì cũng có giá của nó. Vấn đề ở đây là mình phải biết điểm dừng và thoát ra khỏi nó trước khi mình đánh mất bản thân mình, đánh mất tình yêu của mình trong công việc. Tiền thì tốt đấy, nhưng nó không phải là mục đích cuối cùng trong cuộc sống. Cuộc sống còn nhiều điều giá trị hơn nhiều.

Còn nếu bạn có một công việc mà thỏa mãn cả 3 yếu tố trên thì đó chính là điều may mắn nhất bạn có trên cõi đời này. hãy trân quí nó.

(Vietnga Kleine FB )

***

MUỐN

Các bạn trẻ, các bạn không cần phải hỏi làm sao để có lương cao, hay làm sao để đạt được bất cứ cái gì, các bạn chỉ cần MUỐN nó thôi. Nếu nó là ham muốn cháy bỏng của bạn, thì sớm hay muộn, bằng cách này hay cách khác, bạn cũng sẽ đạt được nó.

“Muốn thì có thể làm được, nhưng không phải cứ muốn muốn là được.”  ~ Arthur Schopenhauer

Schopenhauer từng nói: “Muốn thì có thể làm được, nhưng không phải cứ muốn muốn là được.” (Man can do what he wants, but he cannot will what he wills) Lấy ví dụ câu chuyện lương nghìn đô, không phải bạn cứ nói “tôi muốn” là được. Mà nó phải là việc nếu không có nó, bạn sẽ chết. Không đạt được nó, bạn ăn không ngon ngủ không yên, bạn rèn luyện, bạn phấn đấu, bạn liên tục tiến lên không khoan nhượng. Và kết quả sẽ không đến ngay – nó cần thời gian. Cái bạn cần là động lực để bạn phấn đấu mỗi ngày như thế cho đến khi kết quả đến.

Vấn đề là bạn có đang thực sự muốn nó đủ không? Hay là bạn chỉ đang muốn cái người khác muốn? Thời gian và các thử thách bạn gặp trên đường sẽ cho bạn câu trả lời. Đừng đánh đồng việc muốn một thứ vì nó có vẻ cool ngầu với việc khao khát thứ đó một cách mãnh liệt. Sự khác biệt là rất rõ: nếu mà bạn đủ khao khát, bạn sẽ vượt qua mọi thứ và nhất định nó SẼ xảy ra. Đừng hỏi tại sao – luật chơi vốn đã như thế rồi.

(Đỗ Hữu Chí FB )

Posted in Cuộc Sống | Để lại bình luận

MỞ BÀN TAY RA

15181681_719086684916700_7633526236036404517_n

MỞ BÀN TAY RA
(Chân Đồng Đoan)

Mở bàn tay ra cho hạt sương rơi
Mở bàn tay ra đón nhận tình người
Chỉ ngồi nghe thôi giúp người ta vui
Chỉ ngồi yên thôi là tâm bình an rồi

Mở bàn tay ra đón chào nắng mai
Mở rộng trái tim là yêu thương mọi người
Chỉ mỉm cười thôi nét mặt tươi vui
Chỉ mỉm cười thôi là đã buông thư rồi

Mở bàn tay ra nắm chặt người thương
Mở bàn tay ra kẻo nó vô thường
Nương vào hơi thở lòng thật bình yên
Chỉ thở sâu thôi cảm xúc lắng dịu liền

Mở lòng rộng ra chấp nhận ý chung
Chỉ cần buông thôi là hạnh phúc quá chừng
Ôi! Cuộc đời này khác gì hạt sương rơi
Thời gian dần trôi đã tan biến hết rồi.

http://langmai.org/dai-may-tim/tho/mo-ban-tay-ra

Posted in Thơ thẩn, Đạo pháp | Tagged , , | Để lại bình luận

Thông minh là bẩm sinh còn lương thiện là do lựa chọn

THÔNG MINH LÀ BẨM SINH, CÒN LƯƠNG THIỆN LÀ DO BẠN LỰA CHỌN

📖

Chó và Hồ ly là đôi bạn. Chúng thường chơi với nhau. Rồi một ngày, cả hai gặp phải Thần chết.
Thần chết nói: “Trong hai ngươi, chỉ có một người được sống, hai ngươi hãy oẳn tù tì đi, ai thua sẽ phải chết”.
Cuối cùng Hồ ly chết. Chó khóc lóc ôm Hồ Ly đã chết nằm yên lặng trong lòng. “Đã nói là cả hai sẽ cùng ra búa, tại sao trong khi ta ra kéo thì ngươi lại ra bao?
Hóa ra Chó muốn thua để Hồ ly được sống, tưởng rằng Hồ ly sẽ ra búa nên Chó ra kéo, nhưng không ngờ Hồ ly lại ra bao, vì nó nghĩ Chó sẽ ra búa. Cuối cùng, tất nhiên là Chó đã thắng.

📖
Đây mới là hiện thực, là lòng người trong xã hội. Hồ ly ích kỷ, còn Chó lại quá ngốc nghếch. Nhưng xã hội vẫn còn một mặt khác. Đó là: khi chúng ta hãm hại người khác cũng chính là đang hãm hại bản thân. Có một số người cam chịu thua cuộc, nhưng họ lại đang thắng. Thế nên: cứ tiếp tục lương thiện…rồi bạn sẽ thắng, làm người phải sống có hậu, chân lý lúc nào cũng thuộc về sự lương thiện.
Có thể chính Hồ ly mới là người cố tình bị thua, có khi nào nó biết rằng Chó sẽ nhường nó, ra kéo, nên nó ra bao. Cả hai đều yêu thương nhau, chỉ là Hồ ly đã đi trước một bước thôi. Hồ ly và Chó đều thắng!
Có ai đó đã nói: “Rồi đến một ngày bạn sẽ nhận ra lương thiện khó hơn là thông minh.Vì thông minh là một dạng bẩm sinh, còn lương thiện là một dạng lựa chọn”. Dù sao thì xã hội vẫn tràn đầy hi vọng cho những người lương thiện hoặc đang cố gắng sống tốt.

(Theo CuongDC)

Posted in Cuộc Sống, Đạo pháp | Tagged , | Để lại bình luận

Ta phải là cái ta muốn thế giới trở thành

be honest with yourself!

Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

We have to be what we want the world to be. Đây là một điều quá hiển nhiên phải không các bạn? Hãy tưởng tượng một tên ăn cướp nói với bạn là hắn muốn thế giới không có cướp bóc, đảng trưởng của một băng đảng chuyên đâm chém nhau trên đường phố nói là hắn muốn thế giới có hòa bình… Bạn sẽ phản ứng thế nào?

Ta phải là cái ta muốn thế giới trở thành.

View original post 175 more words

Posted in Cuộc Sống | Tagged , , | Để lại bình luận

VĂNG TỤC THẦN CÔNG

vi-tieu-bao-nao-dep-trai-nhat-tren-man-anh-4

TUYỆT KỸ CỦA VI TIỂU BẢO – VĂNG TỤC THẦN CÔNG
Tác giả: Lê Vinh Huy.

TUYỆT KỸ CỦA VI TIỂU BẢO – VĂNG TỤC THẦN CÔNG

Tuổi thơ Kim Dung không biết đã chịu tổn thương gì mà các nhân vật chính của ông đều là kẻ cô nhi, những đứa trẻ đó tùy căn cơ trải nghiệm riêng mà hình thành tính cách khác nhau, hoặc ngờ nghệch chất phác (Quách Tĩnh, Thạch Phá Thiên), hoặc ranh ma tinh quái (Dương Quá, Lệnh Hồ Xung, Vi Tiểu Bảo); lạ ở chỗ các nhân vật tinh quái của Kim Dung lại được phần đông người đọc yêu thích hơn loại hiền lành chất phác.

Dương Quá linh lợi cổ quái, công nhiên vượt cả luân thường để yêu sư phụ mình, nhân vật này đáng cho là đạt 3 phần cốt khí, xứng mặt dân chơi playboy. Lệnh Hồ Xung xuất thân chính phái nhưng kết giao bằng hữu toàn Ma giáo du côn, xưng huynh gọi đệ với dâm tặc Điền Bá Quang, lôi ni cô vô kỹ viện… thì đạt cảnh giới cao hơn, khoảng 7 phần cốt khí. Vi Tiểu Bảo từ nhà chứa mà ra, từ nhỏ đã thấm nhuần văn hóa hạ lưu, mở miệng là buông lời tục tĩu, hành sự thì phóng túng bầu cua, lươn lẹo Mẹo Dậu tráo trở khôn lường, tinh thông đủ ngón ăn quỵt chơi lường, cờ gian bạc lận, võ công tuy tầm thường nhưng miệng lưỡi và thủ đoạn của hắn thì tột bậc xuất sắc, nhân vật này đạt lư hỏa thuần thanh, tinh luyện đủ 10 phần ngạo khí lưu manh, cũng là nhân vật được khắc họa thành công nhất của Tra tiên sinh.

Lộc Đỉnh Ký kể về cuộc đời Vi Tiểu Bảo. Từ nhà thổ, chú bé lưu lạc vào tận hoàng cung, nhờ miệng lưỡi giảo hoạt và những cơ duyên kỳ lạ, chú lập nhiều công trạng lớn và trở thành mệnh quan triều đình. Mô-típ Lộc Đỉnh Ký tương tự tiểu thuyết “Số đỏ” của Vũ Trọng Phụng ở ta, nhưng bối cảnh được mở rộng liên tục, từ cung cấm triều đình ra đến đảo hoang biên ải, qua tới cả nước Nga.

Ở bất cứ đâu, giữa dòng xoáy trùng điệp âm mưu tranh quyền đoạt vị trong hoàng cung hay hiểm ác tao loạn chốn giang hồ, Tiểu Bảo chỉ dựa vào những tuyệt kỹ kỳ quặc của bản thân để chiến đấu sinh tồn. Khi cần, hắn chẳng ngần ngại xuất thủ bẻ ngón tay lôi bím tóc, móc mắt cắn tai, thậm chí khi cần thì sẵn sàng chộp ngọc nhũ bóp tinh hoàn để thủ thắng. Vũ khí tùy thân lợi hại của Tiểu Bảo là mũi chủy thủ bén ngót giấu trong ống giày, nhưng ngọn chủy thủ đó vẫn chưa thực sự đáng sợ bằng ba tấc lưỡi của hắn.

Tính cách của Vi Tiểu Bảo phức tạp đa dạng, lại tráo trở lật mặt thần tốc, kỹ năng nịnh hót xảo trá thiên biến vạn hóa, thêm khẩu tài linh hoạt sắc sảo; phân tích ngần ấy thứ dù gõ 8 vạn chữ tràn lan vẫn chưa trọn ý, ở đây chỉ xin bàn về thói chửi tục của hắn.

* * *

CHỬI CÓ ĐƯỜNG LỐI

Văng tục là nét văn hóa truyền đời của Trung Hoa, không chỉ phổ biến ngoài dân gian mà cả giữa ba quân và trong chốn cung đình. “Sử ký” từng mô tả Lưu Bang là “khinh sĩ thiện mạ” (xem thường kẻ sĩ, giỏi ngón chửi mắng). Trong “Kim Bình Mai”, “Thủy hử truyện”, “Hồng lâu mộng”, những câu chửi mắng thô tục của dân gian cũng thường được đệm vào khiến tính cách nhân vật thêm phần sống động. Kim Dung thừa hưởng và phát triển phong cách chửi tục đó qua các nhân vật của mình. Dương Quá trong “Thần điêu hiệp lữ”, Lệnh Hồ Xung trong “Tiếu ngạo giang hồ” đều vận dụng thành công ngón “thiện mạ” này, nhưng phải tới Vi Tiểu Bảo trong Lộc Đỉnh Ký, nghề chửi mới đạt mức thượng thừa, ngạo thị quần hùng.

Khác các nhân vật chính khác của Kim Dung, Vi Tiểu Bảo không hề có chút phong độ anh hùng đại hiệp hay tài tử phong lưu, mà chỉ là tên lưu manh chợ búa, đã vậy hắn lại sinh trưởng nơi nhà thổ, nên ngón nghề chửi tục càng kỳ tuyệt. Môi trường hỗn tạp của Lệ Xuân viện tài bồi cho hắn thứ ngôn ngữ sắc bén dị thường, vượt ngoài sự tưởng tượng thường tình. Chỉ một điệu “Thập bát mô”[1] thôi đã đủ để Tiểu Bảo tung hoành thiên hạ, huống chi kèm theo đó còn cả kho tiếng lóng, hình dung từ đủ cấp độ để ám chỉ sinh thực khí mà hắn thuộc trơn tru cháo chảy, gặp dịp là tuôn ra ào ào thác đổ, hỏi trên đời mấy ai đương cự nổi công phu bản lĩnh chửi lộn thiên tài dường ấy?

Đã vậy, khóa trình đào tạo ngôn ngữ cho Vi Tiểu Bảo không chỉ toàn những lời thô tục, mà còn có thêm cả đống hào ngôn tráng ngữ các đời hắn thu thập được. Thành Dương Châu là thủ phủ tỉnh Giang Tô, nơi đầu mối giao thông của Vận Hà nên cực kỳ phồn thịnh, có đủ loại người tụ về, trong đó có không ít nghệ nhân kể chuyện. Thằng nhóc Tiểu Bảo thông minh nhớ lâu lại thích la cà trà đình tửu điếm xem kể chuyện, nên những tích anh hùng hiệp nghĩa của “Tam quốc chí diễn nghĩa”, “Thủy hử truyện”, “Đại Minh anh liệt truyện”… hắn chỉ nghe qua một lần là thuộc, thứ ngôn ngữ đầu đường xó chợ sòng bài nhà chứa của hắn nhờ đó hòa quyện với lối văn vẻ biện luận mạch lạc khiến người ta càng thêm điên đầu.

Ngay khi vừa xuất hiện, Vi Tiểu Bảo đã bộc lộ thiên tài thóa mạ. Kỹ nữ Vi Xuân Hoa, mẹ Tiểu Bảo, bị tên buôn muối lậu xáng bộp tai, thằng nhóc 12, 13 tuổi đã nhảy ra chửi xối xả: “Con rùa đen, quân khốn kiếp này dám đánh mẹ ta à! Ngươi ra đường thế nào cũng bị sừng đâm sét đánh cháy phỏng bàn tay, bàn tay ngươi sẽ bị ung nhọt trương lên, thối rữa từ tay lan lên lưỡi rồi tụ máu chảy xuống bụng làm ruột gan ngươi thối hoắc, đứt thành từng đoạn!”

Trong Lộc Đỉnh Ký, ngoài Vi Tiểu Bảo, còn có Mao Thập Bát cũng là cao thủ “thiện mạ”. Ở phần đầu bộ truyện, khi bị tên buôn muối lậu cho là không kể lý lẽ, Mao Thập Bát đáp: “Ta nói lý hay không thì can dự gì đến ngươi? Hay ngươi muốn kén ta làm anh rể chăng?” Đây là câu mắng người thậm tệ, đã đòi ngủ với đàn bà con gái nhà người, còn chiếm luôn vai vế trên trước. Nhưng khi đụng độ Vi Tiểu Bảo, Mao Thập Bát đành lép vế. Thập Bát là người được Vi Tiểu Bảo ưu ái chửi cho nhiều nhất, đây chỉ dẫn ra câu trả đũa của hắn thuở hai bên sơ ngộ, khi bị Thập Bát lồng lộn chửi rủa (vì hắn đã dùng kế bẩn quăng vôi bột làm mù mắt rồi đâm chết Sử Tùng), Tiểu Bảo xa xả một tràng biện luận đâu ra đó: “Con bà nhà ngươi! Nếu không phải ông đây giúp chặt bớt vài cái chân thì mạng ngươi sớm đã không còn, giờ lại muốn trách ta! Dùng đao giết người cũng là giết, dùng vôi bột giết người cũng là giết, cái gì mà thượng lưu với hạ lưu? Nếu không phải thằng quỷ nhỏ ta dùng thủ đoạn hạ lưu cứu cho, thì tên quỷ già nhà ngươi đã thành con quỷ thượng lưu rồi”.

Là đứa cô nhi lưu lạc phải đối đầu toàn những kẻ địch lợi hại, Tiểu Bảo chỉ còn cách dùng chửi bới làm vũ khí tự vệ trừng phạt lại đối phương, ngón nghề này trải va chạm thường xuyên khiến được mài giũa ngày thêm lợi hại.

CHỬI CÓ CHƯƠNG HỒI

Trong câu chửi thường bao hàm ý rủa xả, nhưng điểm độc đáo của Vi Tiểu bảo là không chỉ rủa khơi khơi mà phân thành chương hồi khúc chiết công phu. Hãy thử nghe hắn tự rủa mình trước đã, đây là phát tâm thệ nguyện quyết lấy A Kha: “Trên có hoàng thiên, dưới có hậu thổ: ta đời này kiếp này dù có lên núi đao xuống chảo dầu, chịu ngàn đâm vạn róc, cả họ bị đày bị chém, phạm đại nghịch bất đạo, vướng 10 tội ác lớn không thể khoan hồng, sinh trai thành trộm cướp sinh gái làm đĩ điếm, tuyệt tử tuyệt tôn, trời đánh thánh đâm, toàn thân mọc ngàn lẻ một ung nhọt, thì ta cũng quyết phải cưới nàng làm vợ”. Và khi hắn rủa A Kha: “Ngươi tưởng chỉ cần một lòng một dạ muốn làm vợ của tên Trịnh công tử con bà nó thối tha kia, thì Vi Tiểu Bảo ta sẽ dễ dàng buông bỏ chịu thua ư? Ngươi muốn giết ta, nhưng đâu dễ vậy. Hẵng đợi ông đây dùng phương kế giết chết tên chồng trong tâm khảm ngươi đi, để chưa kịp lấy ta thì ngươi phải thành quả phụ, thử xem rốt cuộc có chịu lấy ta không. Ông đây bất luận ngươi là quả phụ cải giá, quyết giành phần hơn con tiện nhân này!”

Người thường lâm vào hoàn cảnh bị cự tuyệt, phần lớn đành cam tâm cắt đứt tình si, nhưng với kẻ cứng đầu trơ mặt như Vi Tiểu Bảo thì chẳng nhằm nhò cái đinh gì: “Nói tóm lại, ông đây kiếp này quyết phải ôm lấy ngươi cưỡi lên ngươi, âm hồn không tan quấy nhiễu đến cùng, cho dù ngươi có cải giá 18 lần, thì đến lần thứ 19 vẫn phải lấy ta”. Với người yêu mà hắn còn trù ẻo tới vậy thì với những kẻ khác, thử hỏi còn độc địa cỡ nào?

TỰ TRÀO

Xuất thân hạ tiện nhưng Vi Tiểu bảo không hề lấy đó làm điều, thậm chí còn đắc ý với nguồn gốc của mình.

Sơ qua về văn hóa chửi của người Tàu (mà xứ ta chịu ảnh hưởng sâu rộng), họ thường mượn hình tượng tính giao với mẹ đẻ đối phương, cho đó là đòn đả kích nhân phẩm nặng nề; với “phép thắng lợi tinh thần”, họ tưởng ngủ với mẹ người ta tức đã thành bố người ta rồi vậy (người Việt cũng học đòi theo lối này, nhưng ở cấp độ sơ khai thô thiển, quanh quẩn chỉ có câu chửi cửa miệng nghèo nàn sáng tạo: “Đkm mày”).

Vi Tiểu Bảo hễ tới cơn cũng thường văng “Con bà mày quân đĩ điếm thối tha”, đó là câu mạ lỵ nặng nề của người Tàu: con mẹ/ con bà mày là thứ sản phẩm tiêu dùng công cộng, bất kỳ ai cũng có thể cưỡi lên để làm bố/ ông mày được. Nhưng khi ai đó chửi con mẹ hắn là điếm thì Tiểu Bảo lại ha hả cười sảng khoái, vì mẹ hắn quả làm điếm thật, đòn công kích kia bị hóa giải thành vô hiệu.

Không chỉ vậy, với hắn, từ “điếm” và “mẹ” hoàn toàn đồng nghĩa với nhau, tùy trường hợp mà hắn sử dụng theo cách có lợi cho mình. Bị Thái hậu giả hành hạ, khống chế, Vi Tiểu Bảo ngoài mặt lộ vẻ sốt sắng phục tùng, gọi luôn bà ta là “mẹ”, Thái hậu giả nào ngờ được mẹ hắn là gái điếm, trong trường hợp này, gọi bà ta là mẹ tức bằng chửi Thái hậu là con điếm.

Với công phu hàm dưỡng tinh diệu biết tự trào, tự chửi mình trước khi buột miệng này, hầu hết những ai ăn chửi của Vi Tiểu Bảo đều phải cứng họng, dở khóc dở cười.

HƯ TÂM

Vi Tiểu Bảo hành sự vượt ngoài lễ giáo luân thường, miệng lưỡi cay nghiệt sắc sảo, nhưng bổn tính thiện lương, nên những câu chửi rủa tục tằn của hắn không những không làm người đọc khó chịu mà còn mang lại sự thích thú.

Với Tiểu Bảo, phụ nữ tức là gái điếm tiềm năng, những cô gái điếm từng chăm sóc dạy bảo hắn từ nhỏ là hình tượng hắn yêu quý, nên phụ nữ là đối tượng được hắn thương yêu. Đàng sau những lời thóa mạ nguyền rủa A Kha là cả tấm chân tình sâu đậm khiến nàng rốt cục phải xiêu lòng làm vợ hắn; lời thô tục chân thành của hắn đáng giá hơn hẳn những lời đường mật giả dối của tên công tử mặt người dạ thú Trịnh Khắc Sảng.

Văng tục là phương tiện tịnh tâm của Vi Tiểu Bảo. Sau những ức chế trong quá trình đàm phán với Nga-la-tư, Vi Tiểu Bảo ngay giữa ba quân tuôn ra hàng tràng chửi rủa liên miên bất tuyệt. Đang tới cơn, hắn cứ thế xổ ào ào những thành ngữ quàng xiên kèm theo tiếng lóng của lưu manh thành Dương Châu; đừng nói các sứ thần Nga-la-tư, đến các thông ngôn người Hán văn hay chữ tốt hiện diện đương trường cũng không kịp nắm được chỗ sâu xa tinh diệu trong tràng liên thanh ấy. Chửi xong một trận trút tâm tư, Tiểu Bảo bật lên cười sằng sặc, thống khoái vô biên.

* * *

Tác phẩm của Kim Dung được đông đảo người dân đại lục hâm mộ, nhân vật Vi Tiểu Bảo trong Lộc Đỉnh Ký được tán thưởng đặc biệt, một phần là nhờ ở “Văng tục thần công” độc bá thiên hạ, trấn áp quần hùng.

Sống trong xã hội xảo trá đa đoan, những bản mặt lãnh đạo khả kính lúc nào cũng đăm đăm nghiêm nghị như bị ai ăn hết của, chẳng hề biết nhoẽn cười bao giờ, chúng há mồm là ra rả đạo đức nhân nghĩa, vì nước vì dân, nhưng bụng thì đầy cứt đái thối nát với những mưu toan tranh giành ti tiện. Hoàn cảnh đó, được đọc những câu chửi tục tỉnh bơ của Vi Tiểu Bảo đã mang lại sảng khoái, giải tỏa những ẩn ức chất chứa trong lòng người đọc.

So sánh những câu chửi ngoa ngoắt độc địa của Vi Tiểu bảo với giọng văn nghị quyết đạo mạo xạo ke con bà nó 18 đời rùa đen thụt lỏ của đảng, lắm người phải phân vân: chẳng biết bên nào tục tĩu hơn, à ha!
_______

[1] Nguyên là điệu dân ca ở Phúc Kiến, tạm dịch nghĩa:

THẬP BÁT MÔ (18 cái sờ)

Đập trống dồn lên khua chiêng nhặt lại; dừng luôn chiêng chống để nghe ca.
Hát lên tất tật những bài nhảm nhí, nghe ta ca qua mười tám cái sờ.
Đưa tay sờ lọn tóc mai nàng, như mây đen phủ nửa góc trời.
Đưa tay sờ trán nàng, vầng trán đầy đặn gây nghiện cho người.
Đưa tay sờ đôi mày cong, xòe trên gương mặt nàng.
Đưa tay sờ đôi mắt nàng, vừa đen huyền vừa trong sáng.
Đưa tay sờ chiếc mũi nhỏ, mang hơi thở ấm áp nhẹ nhàng của nàng.
Đưa tay sờ khóe môi, nàng liếc mắt mỉm cười.
Đưa tay sờ cằm, cằm nàng vội kê lên ngực ta.
Đưa tay sờ vành tai, đôi bông tai nàng đong đưa.
Đưa tay sờ bờ vai nàng, đôi vai cân đối mềm mại.
Đưa tay sờ vào lưng, nàng uốn lưng duỗi thẳng vai ra.
Đưa tay sờ làn da nàng, mơn mởn mịn màng hơn cả lông cừu.
Đưa tay sờ lên ngực, khiến ngực nàng ép sát vào mình ta.
Đưa tay sờ đôi lòng bàn tay, đang che lấy hai bên ngực nàng.
Đưa tay sờ núm vú nàng, cặp bánh bao vừa mới ra lò.
Đưa tay sờ bụng nàng, êm ả như cánh đồng phì nhiêu.
Đưa tay sờ eo nàng, chiếc eo mềm mại thích mắt anh.
Đưa tay sờ rốn nàng, rốn sâu hứa hẹn vụ mùa bội thu.
Đưa tay sờ mông nàng, mềm mại êm ái như bông.
Đưa tay sờ đùi nàng, trắng nõn ngon lành như dưa gang.
Đưa tay sờ đầu gối nàng, sướng như trâu kéo cày trên bùn non.
Đưa tay sờ bắp chân, nàng chợt như khép vào rồi lại dạng ra.
Đưa tay sờ bàn chân, đặt chân nàng gác lên vai anh.
Sờ soạng khắp hết trên dưới người nàng rồi, bỏ qua hai bên sờ vào giữa.
Sờ bên trái sinh con trai, sờ bên phải đẻ con gái.
Bên đông một nhát bên tây một nhát, trồng cây cao lương hái yến sào.
Đâm chọc cho lút cán dài, đều nhịp như thoi dệt vải.
Bên trái một nhát bên phải một nhát, cho thân thể nóng bừng lên giữa giá lạnh.
Dường như đang nhắp chén rượu ấm, cảm thấy thân mình đẹp như ngọc.
Đặt tay dựa bên cạnh bồn, nghe cổ họng như vừa uống canh nóng.
Mông nàng như cái cối xay, ba gánh mè đen cho ra nửa cân rượu.
Hai bên bờ dương liễu, mở lối ở giữa phi ngựa chèo thuyền.
Hai bên dạng ra lối nhỏ, ở giữa có giàn rau dưa.
Người già nghe điệu Thập bát mô, nhớ thời tuổi trẻ đã qua.
Tuổi trẻ nghe Thập bát mô, ngày đêm thèm hoa khóc đòi vợ.
Kẻ góa vợ nghe Thập bát mô, phải ôm chiếc gối mà khóc vợ.
Thầy chùa nghe Thập bát mô, bèn bảo đồ đệ gọi mình bằng anh.
Ni cô nghe Thập bát mô, thức tới nửa đêm chịu không nổi.
Bọn hậu sinh các ngươi nghe qua rồi, thảy đều phải muốn lấy vợ.

 

Tác giả: Lê Vinh Huy. – Nguồn: FB.

Posted in Cười | Tagged , , | 2 phản hồi

anh thích mùa nào nhất?

15219559_1184495211620008_379360480187134702_n

(Theo FB Thăng Fly Comics)

Posted in Cười | Tagged , | Để lại bình luận

Ông bà anh – Lê Thiện Hiếu

 
 

ÔNG BÀ ANH
Ông bà anh yêu nhau thời chưa có TV
Ông bà anh yêu nhau thời chưa có xe hơi
Ông thường đưa bà anh đi dạo quanh
Trên con ngựa sắt Thống Nhất màu xanh
Ông bà anh đưa nhau đi khắp phố xa
Bà ngồi trên gác-ba-ga chiếc xe đạp tróc sơn
Ông mua tặng bà anh 1 đoá hoa
Và đó là món quà đầu tiên
Ôi tình yêu, ngày xưa đẹp lắm con ơi
Những dòng thư tay viết vội, những lời ngây ngoi đầu môi
Và thời ấy, bình dị lắm con ơi
Chạm tay nhau 1 giây thôi là nhớ nhau cả đời
Và đó là lời ông nói với anh
Ông có 1 tình yêu tươi xanh
Và đó là lời ông nói với anh
Ông có 1 tình yêu xanh ngát xanh
Anh và em yêu nhau thời xe máy, ô tô
Anh và em yêu nhau thời facebook, zalo
Anh và em yêu nhau thời tay cầm oppo
Anh và em yêu nhau có hạnh phúc khi mô?
Ta chẳng nói chuyện gì với nhau
Ngồi bên nhau cầm điện thoại thật lâu
Và có nhiều lúc em giận dỗi khi anh chẳng muốn khoe em với thiên hạ hiếu kì
Ôi tình yêu, thời nay mệt quá ai ơi
Giận nhau không nói 1 lời chỉ vì không rep inbox thôi
Và em ơi, thời nay mệt quá đi thôi
Anh muốn tình yêu tuyệt vời, như ông bà anh
Papapa parapa … Papapa parapa … Papapa parapa … oh papapa parapa
Ôi tình yêu, ngày xưa đẹp lắm con ơi
Những dòng thư tay viết vội, những lời ngây ngoi đầu môi
Và thời ấy, bình dị lắm con ơi
Chạm tay nhau 1 giây thôi là nhớ nhau cả đời
Và đó là lời ông nói với anh
Ông có 1 tình yêu tươi xanh
Và em ơi em, em có hiểu lòng anh, anh muốn 1 tình yêu xanh ngát xanh
Như ông bà anh

Lê Thiện Hiếu | Sing my song

Posted in Âm nhạc | Tagged , , | Để lại bình luận